CỘNG SẢN + ĐỘC ĐẢNG = 
NGHÈO ĐÓI  & TỤT HẬU!


Hiện tượng Tôn Nữ Thị Ninh

 Phạm Thanh Phương


Trong mấy ngày gần đây, hiện tượng Tôn Nữ Thị Ninh “rải độc” đă làm xôn xao cộng đồng người Việt Hải Ngoại không ít. Nhưng xét cho cùng th́ hiện tượng này cũng không có ǵ mới lạ, VC thường diễn cái tṛ hề này từ nhiều năm qua, mỗi khi chúng gặp trở ngại về một lănh vực nào đó từ áp lực của các phong trào đấu tranh trong toàn dân.

Lần này cũng thế, để mong được vào WTO chúng lại đemThị Ninh đi làm thuyết khách, lải nhải ngụy biện, phủ nhận tất cả những tội ác do chính chúng gây ra và mong tạo một trận hỏa mù, van xin Mỹ rút tên VC khỏi danh sách những nước đáng quan ngại, cho dù VC vẫn vi phạm nhân quyền qua hành động đàn áp Tôn giáo và sát hại đồng bào Thượng tại Tây Nguyên mới đây.

Khi nói về vi phạm nhân quyền, Thị Ninh liến thoắng nguỵ biện”Trong gia đ́nh chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh th́ để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gơ cửa đ̣i xen vào chuyện riêng của gia đ́nh chúng tôi”.

Cái lối lư luân, ví von trơ trẽn, hỗn xược này là bài học thuộc ḷng của đảng mà Trương Ngọc Ninh, (Phó Giám đốc sở VH-TT Hà nội) từng nhắc rất nhiều lần trong các phiên họp “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo.!”. Và câu này cũng được Nguyễn thị Hồng Ngát dùng để trả lời phóng viên ABC của Úc, khi được hỏi về những nhà đối kháng tại Việt Nam, trong đoạn phóng sự “Dare to speak out” năm ngoái. Điều nực cười nhất là khi Thị Ninh đă cao giọng quảng bá một nền dân chủ đặc biệt của nhà nước VC, đó là “Dân Chủ Độc Đảng” (One-Party Democracy). Chỉ với cái tên của nó cũng đă chửi cha vào cái “Đỉnh cao trí tuệ” XHCN để người nghe thấy ngay được cái bịp bợm, cưỡng từ đoat lư ở trong đo.Ô Đă gọi là dân chủ mà lại độc đảng, th́ thực sự trên thế giới chưa ai dám nghĩ đến. Sau đó, để làm sáng tỏ thêm nét đặc thù của VC, Thị Ninh cũng lấp liếm chạy tội: “Chính sách của nhà nước CSVN bao giờ cũng là ủng hộ dân tộc thiểu số, không có chuyện đàn áp các sắc dân người Thượng ở Tây Nguyên, người Việt Nam tự do hành đạo. Các ông mục sư tin lành, ông linh mục Nguyễn văn Lư, ông Nguyễn đan Quế, các nhà sư Thích quảng Độ, Thích Huyền Quang bị xử án, bị quản chế, bị cấm đi lại là do các ông ấy vi phạm luật h́nh sự của nhà nước, chứ không phải v́ lư do chính trị, tôn giáo”.

Loài ác qủy, giả ḷng nhân ái

Lũ ma đầu, mặc áo cà sa

Tạo màn sương, ẩn náu tâm tà

Che tội ác, bịp lừa thiên hạ

Miệng lưỡi Vẹm chỉ có thế, chúng chỉ biết nói lấy được như một cái máy mà không bao giờ biết suy nghĩ để thấy được điều nghịch lư trơ trẽn. Mặc dù cái luận điệu cưỡng từ đoạt lư như trên đă qúa lỗi thời và nhàm chán với tất cả mọi người, nhưng đối với đảng nó lại là một bửu bối “bất khả di”. “Bất khả di”, bởi nó chính là linh hồn của đảng, chính sách của đảng vốn dĩ phi nhân bản và bất nhân, bất trí, bất nghĩa là căn cốt đảng viên. Nếu một khi phải thay đổi cho phù hợp với nền văn minh nhân loại, th́ đảng lấy ǵ để tồn tại.

Trở về bản thân của Tôn Nữ thị Ninh, tập thể giáo chức tại Canada cho biết, mụ là loại ăn cơm Quốc gia thờ ma Công sản. Mụ là người được lớn lên trong miền Namdo, được ăn hoc thành tài bằng xương máu của quân dân miền Nam , mụ được du học tại Pháp và về nước năm 1973. Vào thời điểm sôi động này, mụ đă luồn lọt để được vào dạy trong Đại Học Sư Phạm Saigon, phân khoa khoa học xă hội cho đến “ngày đứt phim”1975. Với bản chất bất chánh, Thị Ninh đă bị nhiễm độc CS rất nhanh lúc đang học tại Pháp, bởi sự móc nối của Nguyễn thị B́nh. Một số nguồn tin cho biết thêm, sau năm 1975, Thị Ninh làm thông dịch viên cho Phạm văn Đồng và cũng “ấm ớ” với gă một thời gian. Sau này v́ bảo vệ đảng, nên Đồng phải công khai hợp thức hóa cho một đồng chí khác “quản lư”. Như vậy, hoàn cảnh của mụ cũng giống như Nguyễn thị Minh Khai ngày trước, trong cái đạo đức di truyền của Hồ Chí Minh để lại..

Tôn Nữ Thị Ninh, Ả mặt dày

Sông hương núi ngự, cũng buồn lây

Bao năm xương máu, quên t́nh nghĩa

Điếm nhục gia môn, nhọ mặt thầy

Tóm lại, hiện tượng Tôn Nữ Thị Ninh chỉ là một con vẹt, trong kế sách gây xáo trộn t́nh h́nh chính trị của tập thể người Việt tại hải ngoại, nó là một trong những mắt xích của chiến dịch lập lờ lũng loạn. Từ những văn công gởi ra, qua một số chương tŕnh văn nghệ, triển lăm nghệ thuật, cho đến một mớ người từng trùm mền nhiều năm, nay xuất đầu lộ diện, len lỏi dưới mọi h́nh thức nhằm tạo ra cảnh “phe ta đánh phe ḿnh” như hiện tượng rắc rối trong vụ Kỳ Đài tại Cabra-Vale Park tại Úc vừa qua. Do đó, điều quan trọng là chúng ta nên cảnh giác và b́nh tĩnh, đừng qúa coi trọng những tiếng rên rỉ vô sỉ của Thị Ninh và tránh những nóng nẩy nhất thời, để vô t́nh bị cuốn vào cái qũy đạo phân hóa mà bọn VC đă bày ra.

 

Phạm thanh Phương ố Úc Châu

 

 

 

Thương đời hoa

(Cảm tác bài piên ṭa lịch sử của Thi hữu

Ngô minh Hằng và để khuyến cáo những đóa

hoa ngộ độc, nên giác ngộ sớm, đừng để

phải rơi vào hoàn cảnh “Tấn thối lưỡng nan”)

 

Thương biết mấy, một loài hoa ngộ độc

Nở trái mùa, hiu hắt cả sắc hương

Lỡ u mê, quên mất cơi thiên đường

Để lẫn lộn chánh, tà chung một cơi

 

Thật đáng tiếc, Hoa sai đường lạc lối

Không gian buồn, lầm lũi kiếp thương vay

Đếm thời gian bên những giọt lệ cay

Mùa xuân hỡi, có c̣n chăng giấc mộng

 

Đi về đâu giữa khung trời gió lộng

Măi lênh đênh không thấy được bến bờ

Về bên Tề, tằm đă hết nhả tơ

Trở lại Sở, chịu cảnh đời khinh miệt

 

Biến đi thôi, hỡi ṿng giây oan nghiệt

Cho hoa t́m được một cơi yên b́nh

Gẫm sự đời, vá lại mảnh hồn trinh

Ngồi trang điểm, tấm h́nh hài héo úa

 

Thôi! vĩnh biệt, bầy Cáo, Hồ hoang dữ

Lắng tâm hồn, trải rộng hết tâm tư

Mượn mơ, kinh, trau chuốt một vần thơ

T́m giác ngộ, níu xuân hồng trở lại

 

Phạm thanh Phương (Úc Châu)