Chống
tham nhũng....
Để tạo
điều kiện có thể gia nhập được
vào WTO, VC đang tạo ra một màn khói mù hầu
mong qua mặt Quốc Tế bằng chiêu bài thiện
chí trong sach hoá xă hội do nhà nước chủ
xướng. Chính sự kiện này
đă tạo lên những xôn sao trong Quốc Hội
VC mà c̣n là một đề tài khôi hài trong mọi
tầng lớp nhân dân.
Để diễn
vở tuồng cho có vẻ mạch lạc khả
tín, trong ngày khai mạc phiên họp Quốc Hội
CSVN (25-10-2004) , Phan Văn Khải đă bày tỏ ư
thức giác ngộ của Đảng bằng sự
đề nghị thành lập một Cơ Quan Trung
Ương Chống Tham Nhũng quy mô do Đảng
điều hành, mà chính Nộng Đức Mạnh sẽ
là Chủ Tịch. Ngay từ khởi điểm,
đă làm cho các phiên họp Quốc Hội băn
khoăn và đa số người ta đă thấy
được tính khôi hài của đề nghị
này. Nó giống như một tuồng
hề “Gái đĩ già mồm”. Hay nói
đúng hơn bọn đầu nậu Bắc Bộ
Phủ đang cố gắng hoá trang vai tṛ gian ác,
bẩn thỉu của chúng bằng h́nh ảnh “khuôn
mặt học tṛ, bộ gị ăn
cướp”. Bằng chứng ngay tại Quốc Hội,
Bà Huỳnh thị Tường, đại biểu
quốc hội đơn vị Quảng
Nam
đă phát biểu : “Chỉ những
người có chức có quyền mới tham nhũng,
cho nên việc chọn ai vào cơ quan chỉ đạo
pḥng chống tham nhũng hết sức quan trọng.
Nếu làm rơ được thành phần, tôi sẽ
tán thành việc thành lập”- (Tuổi trẻ-
28.10). Theo như đoạn phát biểu trên cho
thấy, dù là người trong guồng máy của
đảng, nhưng bà Tường cũng không
tránh khỏi những băn khoăn, hoài nghi cái
đề nghị lừa bịp này của Phan văn
Khải.
Nông Đức
Mạnh là tên trùm tham nhũng
Bọn Khải Lương th́ cũng chẳng
hơn ǵ
Lũ gian manh mà đ̣i chống cái chi
Thiên hạ bảo, đúng là tṛ bịp bợm
Cũng theo
báo Tuổi Trẻ, vấn đề chống tham
nhũng đă được đề ra rất
nhiều ở những phiên họp của nhiều
khóa QH trước đây, nhưng tệ nạn này
không những không suy giảm mà có phần phát triển
mạnh hơn rất nhiều. Nó cũng tựa
như căn bệnh ung thư
đă đến thời gỳ cuối cùng, vô phương
cứu chữa, ngoài phương pháp duy nhất là
“giải phẫu”, cắt bỏ tất cả guồng
máy lănh đạo đảng (từ cơ chế
đến nhân sự) th́ mới mong thay đổi
được hoàn cảnh khá hơn.
Điều
khôi hài và trơ trẽn nhất là khi Phan văn Khải
đề nghị thành lập Cơ Quan Trung
Ương Chống Tham Nhũng, mà thành phần
ṇng cốt của Cơ quan lại toàn thành phần
chức sắc có quyền hành tối thượng
và cũng là những tổ sư tham nhũng th́
không biết cái cơ quan này chống cái ǵ bây giờ.
Có lẽ ai cũng biết, muốn chống tham
nhũng thực sự th́ phải có tự do, dân
chủ, có đối lập từ mọi phía quần
chúng. Nhà nước phải biết
tôn trọng ư kiến của mọi tầng lớp
nhân dân. Làn sao tạo được
niềm tin, dân có thể tin đảng và đảng
phải tin dân th́ mới có kết qủa. Bằng
ngược lại có hô hào cách mấy chăng nữa
th́ chỉ ḷi ra cái gian manh lừa bịp căn tính
của CS mà thôi.
Đi ngược
thời gian, vào ngày 2-9-2001, nhóm ông Phạm quế
Dương và ông Trần Khuê có đệ
đơn xin phép thành lập hội chống tham nhũng,
nhưng họ lại bị ghép tội là chống
đảng, mặc dù mục tiêu của họ rất
rơ ràng là chỉ muốn trong sạch hoá xă hội
để giúp đảng tốt hơn, mạnh
hơn để cùng toàn dân xây dựng đất
nước chứ không có ư ǵ khác. Như
vậy, Đảng là tệ nạn tham nhũng. Chống
tham nhũng là chống Đảng.
Theo như
ông Nguyễn thanh Giang và ông Hoàng minh Chính th́ “muốn
chống tham nhũng, tất nhiên phải chống
cái cơ chế đẻ ra tham nhũng”, đất
nước phải có tự do báo chí, tự do tư
tưởng , tự do ngôn luận
, tự do tôn giáo để tạo nên sự đối
lập một cách danh chính ngôn thuận trong thế
đa nguyên, đa đảng th́ tự nhiên tham nhũng
cũng hết đường hoành hành.
Chống
tham nhũng cần đa nguyên đa đảng
Đủ tự do dân chủ lẫn nhân quyền
Tránh độc tài, độc đảng múa đảo
điên
Để tiếng nói người dân không bị nghẹn
Trong hoàn cảnh
hiện tại, tất cả đều bị
ngăn cấm trong cái độc quyền độc
đảng, không tự do, không dân chủ và nhân
quyền bị chà đạp dưới mọi h́nh
thức, trong khi tất cả các cơ quan ngôn luận
đều rập một khuôỳn dưới sự
điều hành, khống chế của đảng
th́ có lập đến hàng ngàn cái “Cơ Quan Chống
Tham Nhũng” của đảng th́ cũng chỉ
là một tṛ hề lừa bịp rẻ tiền
mà thôi...
Nói tóm lại,
trong cái thế “giấy không gói được lửa”
nữa và “nước cũng đă ngập đến
trôn”, nên Phan văn Khải phải hy sinh đóng
vai tṛ một tên hề đang tô son điểm phấn
để chuẩn bị lên sân khấu múa may diễn
tuồng. Mục đích chúng chỉ mong tạo ra một
“sự cố” làm xoa dịu phần nào bất
măn của toàn dân, đồng thời để
qua mặt quốc tế với chiêu bài thiện
chí cởi mở, trong sạch hóa xă hội, hầu
mong có thể yểm trợ cho những điều
kiện gia nhập khối WTO trong một giai đoạn
cần thiết. Sau đó, khi tấm
màn nhung được khép lại th́ tất cả
lại bầy hầy như cũ và có phần c̣n
tệ hơn nữa là khác.
Phạm
thanh Phương
***
Bắt
cua
Câu chuyện
buồn, người bắt cua bên Mỹ
Anh Việt
Nam
, nắp giỏ mở toang hoang
C̣n Anh Mỹ,
lo vây cho thật kín
Sợ cua
đi, ṿ vơ, kiếp Dă Tràng
Anh Mỹ hỏi,
tại sao không đậy nắp
Anh Việt
cười tôi có sợ ǵ đâu
Một con
chạy ba con kia kéo lại
Giống cua
tôi như thế mới là ngầu
Cua của
anh cũng nằm trên xứ Mỹ
Có lẽ
nào lại khác cả đặc trưng
Tuỳ cái
giỏ của ai, là quan trọng
Cảnh bên
trong sẽ biến đổi vô chừng
Câu chuyện
lạ, thành ngụ ngôn thế sự
Biết bao
giờ giải phóng được Quê Hương
Để cởi
trói cho người dân bớt khổ
Cho non sông,
thôi hết nỗi đoạn trường
Cuộc
tranh đấu nhiều gian nan
trắc trở
Phải học
sao cho kịp lối văn minh
Đừng ngăn
cản những người đang tiến bước
Thương
Non Sông, xiết chặt lại, nghĩa, t́nh
Xin một
phút b́nh tâm suy nghĩ lại
Có vui ǵ
thân phận kẻ lưu vong
Chữ
đoàn kết hăy xây bằng tâm huyết
Đểờ
hư danh, không đổi chữ tâm đồng.
Phạm thanh Phương