VIỆT NAM : THAM
NHŨNG BỐ THAM NHŨNG CON
Dân
đ̣i chống Tham nhũng – Nhà nước cứ
quẩn quanh
!
Hoa Thịnh
Đốn.- Tham nhũng, lăng phí
ở Việt Nam th́ ai cũng biết và cũng
thấy nhưng riêng Đảng và Nhà nước
lại không nh́n ra nên tiền của nhân dân cứ
mỗi ngày mỗi hao ṃn mà cán bộ, đảng
viên lại ph́ ra.
Đại
tá Nguyễn Hoà B́nh, Cục trưởng Cục cảnh
sát điều tra tội phạm và trật tự
quản lư kinh tế và chức vụ Bộ C6ng an
đă nói trước hội nghị pḥng chống
tội phạm hôm 9-11 rằng :“Tính chất, mức
độ tham nhũng hiện nay diễn ra nghiêm trọng
hơn rất nhiều so với chúng ta nhận ra
đó là một nguy cơ. Tính phổ biến của
tham nhũng rất cao, xảy ra ở nhiều cấp,
nhiều ngành, nhiều địa phương, từ
những dự án mang tính xă hội cho đến
những lĩnh vực kinh tế nhạy cảm
như dầu khí, ngân hàng... “
Ông cũng cho biết :” Tham nhũng ở
địa bàn nông thôn tuy nhỏ nhưng lại
thường liên quan đến đất đai, dễ
tạo ra nhiều vụ khiếu kiện đông người,
vượt cấp, kéo dài, chứa đựng những
yếu tố bất ổn về an ninh.”
Đại tá B́nh lưu ư mọi người rằng,
các cuộc điều tra cho thấy “Tham nhũng
có liên quan rất nhiều đến buôn lậu,
lừa đảo, ma túy v́
chúng phải có bảo kê, mà người bảo
kê tất phải được hưởng lợi,
có trường hợp tới 60% phần lợi thu
được.”
V́ vậy mà vấn đề tham nhũng đă
nghiễm nhiên chiếm địa
ngày càng cao trong xă hội ngày nay.
Tuy nhiên,
ông cũng nói thêm rằng khả năng phát hiện
của Nhà nước, nhất là ở các cấp
địa phương th́ “tỉ
lệ phát hiện rất thấp (chỉ khoảng
5%), tỉ lệ ẩn rất cao (tới 95%).
Tỉ lệ vụ tham nhũng do cấp
huyện phát hiện rất thấp, cấp tỉnh
th́ lẻ tẻ, chủ yếu do cấp trung
ương phát hiện.”
Ông cũng
nêu lên hiện tượng khi nói đến quyết
tâm chống tham nhũng th́ ai cũng muốn làm cho
bằng được “nhưng đi vào những
trường hợp cụ thể th́ lại có biểu
hiện chần chừ, thiếu quyết tâm.”
Ông nói : “
Có biểu hiện đấu tranh chống tham
nhũng thường là ở “sân đối
phương”, c̣n ở “sân nhà” đấu tranh
rất thấp. Bộ về đánh ở tỉnh,
tỉnh đánh ở huyện hay tỉnh này đánh
ở tỉnh kia th́ được, nhưng tỉnh
mà lại đánh chính doanh nghiệp ở tại tỉnh
ḿnh th́ kết quả rất hạn chế.”
”Trong những dịp đại hội, những
dịp bầu cử, hiệu quả đấu
tranh chống tham nhũng đạt rất thấp
so với những dịp khác. Có hiện tượng
chần chừ, né tránh nhằm đối phó với
nghị quyết 388 của Ủy ban thường vụ
Quốc hội (về bồi thường oan sai),
thà chọn giải pháp “an toàn” hơn là quyết
liệt với tham nhũng.”
Đây là t́nh trạng “bao
che” mà từ lâu Đảng và Nhà nước CSVN
đă cao giọng cương quyết
chấm dứt cho bằng được
nhưng Trung ương càng hô tiến, Địa
phương càng lùi lại rồi cả hai phiá
cùng đứng ́ ra đó nh́n dân nheo nhóc!
Những vấn đề mà Đại tá Nguyễn
Hoà B́nh nêu lên cũng đă được mổ
xẻ gay gắt và đặt vấn đề
ở Quốc hội
từ đầu tháng này (11-2004). Thứ trưởng
Bộ Thủy sản, Bà Nguyễn Thị Hồng
Minh, Đại biểu tỉnh An Giang nói trong phiên
họp sáng ngày 2-11 rằng : “ Tham nhũng (hiện
nay) như “một khối u ác tính đang di
căn” lây lan sang cả cơ quan bảo vệ pháp
luật.”
Bà đặt
câu hỏi với mọi người : “''Có
phải tồn tại cái ǵ đó không phù hợp,
không đúng trong bộ máy của chúng ta! Quốc
hội cần ''mổ xẻ'', làm đến
nơi đến chốn vấn đề này''.
Trong bài nói trước Quốc hội, Phan Văn
Khải Thủ tướng đă đưa ra ư kiến
nên lập Cơ quan Chỉ đạo
chống tham nhũng, nhưng nhiều Đại
biểu Quốc hội
lại dè dặt đề
nghị này. Hộ cho rằng hiện nay Đảng
và Nhà nước đă có quá nhiều cơ quan chịu
trách nhiệm chống và ngăn chặn tham
nhũng nhưng v́ chưa làm đến nơi
đến chốn nên
mới xẩy ra t́nh trạng bên chống, bên
không.
Hơn thế nữa
nếu lập thêm một cơ quan nữa th́ sẽ
dẫm chân và chồng chéo lên nhau làm nặng thêm
phí tổn cho ngân sách. Đến ngay cả Tổ
chức như Mặt trận Tổ quốc cũng
có trách nhiệm giúp Chính phủ chắt lọc
cán bộ và đảng viên và lám tai mắt cho
nhân dân trong công tác này. Thế mà cán bộ và
đảng viên tham nhũng cứ ra vào cửa
đảng, cửa nhà nước để xà xẻo
hết tỷ này đến tỷ khác mà Mặt trận
do Phạm Thế Duyệt, Ủy viên Bộ Chính trị
cầm đầu cứ đứng trơ ra,
không nắm cổ được ai !
Đại biểu Nguyễn Văn Tuyết (Yên
Bái) nói rằng :” Đi liền với tham
nhũng là bệnh lăng phí, thất thoát vốn
đầu tư, chi tiêu ngân sách...
những vấn đề này đă nói đi
nói lại nhiều lần, nhiều giải pháp nhưng
không mấy chuyển biến.” Bà Đặng
Thị Phượng (Tây Ninh), hưởng ứng: ''Chính
phủ đă 7 lần sửa đổi quy chế
quản lư đầu tư xây dựng nhưng v́
sao lăng phí, thất thoát chậm khắc phục?''.
Bà Phượng mạnh
dạn đưa ra giải pháp: ''Cần quy định
rơ trách nhiệm cá nhân trong mọi trường hợp,
nếu có sai phạm không chỉ bồi thường
kinh tế mà c̣n xử lư h́nh sự. Ngoài ra, phải
công khai đầu tư ngân sách để dân bàn
và quyết định!''
Ông
Huỳnh Văn Tư (B́nh
Thuận) yêu cầu Nhà nước cần “sớm
ban hành quy định trách nhiệm của người
đứng đầu.” Ông nói hiện
nay có ''5
cái thiếu'': thiếu dân chủ thực
sự, thiếu công khai đầy đủ, thiếu
cơ chế giải pháp cụ thể, thiếu biện
pháp mạnh đủ sức khuyến cáo, răn
đe, thiếu kiểm tra, thanh tra thường xuyên.”
(VietnamNet, 2-11-2004).
CHE DẤU - XỬ LƯ
KÍN – XIN CHO ?
Khi nói về những thất thoát và lăng phí vô
trách nhiệm của đội ngũ cán bộ
nhà nước trong lĩnh vực xây dựng cơ
bản (trên 11 ngàn tỷ đồng),Đại biểu
Trần Hữu Hậu (Tây Ninh) lo lắng : “ Thất
thoát, lăng phí trong lĩnh vực xây dựng cơ bản;
đầu tư dàn trải, nợ đọng vốn
đầu tư đang là căn bệnh trầm
kha mang tính phổ biến ở khắp nơi, khắp
các ngành ở TƯ, địa phương và có lẽ
sẽ không sai khi nói rằng, trong nhiều trường
hợp, căn bệnh ấy đang song hành với
nạn tham nhũng và cũng là một h́nh thức
thể hiện của hành vi tham nhũng được
che dấu rất tinh vi. Đó là 1 thực tế
đau ḷng. Ai cũng biết điều ấy, Chính
phủ biết, dân biết, nhưng đă nhiều
năm nay chúng ta đă không ngăn chặn
được mà t́nh trạng có phần trầm
trọng thêm. Báo cáo của Chính phủ, Báo cáo thẩm
tra của UBTVQH (Ủy ban Thường vụ Quốc
hội) , ư kiến của các đại biểu QH
đă nêu lên nhiều nguyên nhân, phân tích kỹ
các giải pháp khắc phục nhưng dường
như không có nhiều
điều mới. “ (Báo Hà Nội Mới,
17-11-2004)
Vẫn theo Hà Nội
Mới th́ Ông Hậu
“sợ rằng sau kỳ họp QH này, t́nh h́nh
sẽ "đâu lại vào đấy", như
"viên đá ném xuống ao bèo" bởi vấn
đề này quá nhạy cảm, phức tạp, chỉ
riêng việc giải quyết mối quan hệ trong
t́nh h́nh vốn đầu tư c̣n quá eo hẹp cũng
đă là khó rồi…”
Báo
này viết tiếp :
Đại biểu Hồ Xuân Phương của
Nghệ An th́
yêu cầu Quốc hội “Cần
nh́n nhận, đánh giá nghiêm túc những yếu
kém trong quản lư đầu tư, xây dựng như
một căn bệnh trầm kha mà chưa có hướng
giải quyết. Để giải quyết vấn
đề này. “ Và :” Ông cho rằng cần tiếp
tục thực hiện công tác giám sát, công khai,
minh bạch nguồn tài chính như một giải
pháp chống tham nhũng, tiếp tục nghiên cứu,
bổ sung, hoàn chỉnh đồng bộ cơ chế,
chính sách trong quản lư đầu tư và xây dựng
theo hướng loại bỏ dần t́nh trạng
khép kín, tách chức năng quản lư nhà nước
và kinh doanh trong xây dựng....”
Đại
biểu Nguyễn Đ́nh Quang (Tuyên Quang) c̣n nêu ra vấn
đề Nhà nước “tự xử lư kín” những
cán bộ bị trừng phạt v́ tham nhũng, lăng
phí tiền của
nhân dân.”
Ông nói : “ Những
sai phạm phát hiện qua thanh tra, kiểm tra
đă rơ về tính chất, mức độ vi phạm
và chắc chắn phải có địa chỉ cụ
thể, liên quan đến trách nhiệm của tổ
chức, cá nhân. Cử tri và nhiều đại biểu
QH c̣n băn khoăn v́ chưa được biết
rơ việc khắc phục và xử lư sai phạm
liên quan đến cán bộ như thế nào. Nếu
không xử lư nghiêm túc, triệt để những
vi phạm đă phát hiện th́ những biện
pháp đề ra trong thời gian tới khó có thể
nói là có hiệu quả. Theo ông, t́nh trạng thất
thoát, lăng phí trong xây dựng cơ bản, suy cho cùng
là vấn đề cán bộ và chúng ta phải
làm ǵ để khắc phục t́nh trạng
này?
Đại
biểu Huỳnh Thành Lập (TpHCM), theo Hà Nội Mới,
c̣n đ̣i : “ Ngoài việc giám sát của cơ
quan chức năng, cần tạo điều kiện
để nhân dân tham gia giám sát, công khai, minh bạch
nguồn tài chính.”
Các phóng viên của báo này cho độc giả biết
rằng Ông Vũ Thanh Lịch
(Dăk Lăk, Ban Mê Thuột cũ)
đă mỉa mai Bản
Báo cáo của Chính phủ trước Quốc hội
tuy “Cũng nêu ra trách nhiệm của Chính phủ,
các Bộ, ngành, đặc biệt là Bộ Kế
hoạch và Đầu tư trong việc thất thoát,
dàn trải ấy với hàng chục chữ
"không", hàng chục chữ "nếu",
chữ "thiếu"… những chữ mà theo
đại biểu là "vô duyên" và "vô
lư" này, nếu đi kèm với những chữ
mang nội dung tích cực th́ lại gây ra những
hậu quả khôn lường.”
Ông này
đă khuyến
cáo Chính phủ : “ Báo
cáo của Chính phủ đă công nhận một thực
trạng là t́nh trạng quy hoạch, kế hoạch
đầu tư theo vùng và lănh thổ, t́nh trạng
đầu tư dàn trải, hiệu quả thấp
và thất thoát kinh khủng là có thật và trầm
trọng. Thực trạng ấy cần phải
được sớm đưa ra mổ xẻ, phân
tích, t́m giải pháp khắc phục để lấy
lại niềm tin của nhân dân sớm chừng
nào hay chừng ấy..”
Bà Trương Thị Lợi tỉnh Bắc Giang
cũng thống trách Nhà nước chưa làm sao
chận đứng được tệ nạn
đầu tư dàn trải của Trung ương
và Địa phương
làm mất mát tiền của dân đóng góp.
Bà nói : “ Đây là vấn đề cấp
bách, nếu để kéo dài sẽ gây ra ảnh hưởng
tiêu cực đến nền kinh tế nước
nhà, kéo theo sự lăng phí, thất thoát, tha hoá, biến
chất, mất cán bộ, làm giảm niềm tin của
nhân dân”. (Báo Hà Nội Mới, 16-11-2004)
Có điều ngạc nhiên, theo lời Bà :” Các
cơ quan, đơn vị cũng biết nhưng vẫn
chủ động đầu tư dàn trải. Báo
cáo Chính phủ cho thấy chúng ta nợ đọng
đầu tư cơ bản đến hàng ngh́n tỷ
và đến nay vẫn chưa có phương án giải
quyết. Hàng năm, phải đầu tư thêm vốn
cho khoảng từ 300-400 dự án mà chưa đầy
đủ thủ tục đầu tư. Với t́nh
h́nh này, đến ngay cả năm 2005, chúng ta vẫn
tiếp tục để xảy ra t́nh trạng này
mà chưa có giải pháp triệt để.”
Bà thắc mắc hỏi
Chính phủ : “ Địa phương nào cũng
đề xuất nhu cầu có lư, cần đầu
tư. Cơ quan quyết định đầu
tư th́ đồng ư để cùng vui, để
địa phương yên tâm. Nhưng sau cái vui
đó là cái buồn th́ có ai để ư không ?”
Đại
biểu Lê Quốc
Dung, tỉnh Thái
B́nh tiết lộ:” Đầu tư toàn xă hội
của nước ta năm 2004 dự kiến khoảng
251 ngh́n tỷ đồng và có thể những năm
tới c̣n cao hơn nữa. Đây là nguồn vốn
đầu tư rất lớn nhưng lại không
hiệu quả.”
Ông Dung c̣n cho rằng:” Những năm trước
đây, nước ta bỏ ra 3 đồng và tăng
hơn được 1 đồng. Nhưng trong
năm 2004 và những năm tiếp theo, cả
nước phải bỏ ra 4 đồng mới thu
được 1,7 đồng. Như vậy, đất
nước ta đang phải trả một cái giá
rất đắt. Trong khi đó, Trung Quốc chỉ
bỏ ra 3,5 đồng mà tăng được 1
đồng, Singapore bỏ ra 4,5 đồng mà tăng
thêm được 1 đồng...Trong khi đó, nước
ta c̣n nghèo, lại huy động vốn lớn, thế
mà hiệu quả đầu tư c̣n thấp th́
quả là lăng phí quá lớn.”
Lư do “mất tiền
toi” th́ nhiều, nhưng Ông Dung
báo động rằng:”
Nguyên nhân chủ yếu là toàn bộ quá tŕnh
đầu tư của cả nước c̣n yếu
kém và hạn chế từ khâu lập, chất lượng,
quản lư, phê duyệt đến khảo sát, lựa
chọn, thiết kế, đấu thầu, thi công,
giám sát, nghiệm thu, bảo hành. Hai cuộc kiểm
tra gần đây nhất cho thấy số lượng
thất thoát từ 13,7-19,6%. Đó là số liệu
đă kiểm tra được trong khi những con
số không kiểm tra được chắc c̣n lớn
hơn. Đây là nguyên nhân cần khắc phục
ngay lập tức, đặc biệt là vấn
đề về quy hoạch như chương tŕnh
đánh cá xa bờ, mía đường, xi măng,
cảng cá, cảng biển cũng như xây dựng
đường ṃn Hồ Chí Minh. Tầm quy hoạch
nước ta hiện chưa mang tính quy hoạch,
lâu dài và kinh tế. “
Theo Tác giả Trần
Đại Dương (Viết trong một
tờ báo trong nước) đă lật tẩy
mưu mẹo “ăn bẩn” của đội
ngũ cán bộ trong vấn đề đầu
tư dàn trải chỉ cốt để
ăn cắp :” Tính toán của Chính phủ,
năm 2004 tổng vốn đầu tư phát triển
cả nước đạt 251.000 tỉ đồng,
chiếm 35,4% GDP (tính theo giá thực tế), nhờ
đó tốc độ tăng trưởng GDP sẽ
đạt 7,6%. Để làm tăng trưởng
được 1 đồng GDP th́ xă hội phải
đầu tư 4,7 đồng. Trong khi vào thời
kỳ từ 1995 – 1996, mỗi năm vốn huy
động đầu tư phát triển của cả
nước so với GDP chỉ chiếm từ 31,7%
- 32,1% nhưng tốc độ tăng trưởng
GDP lại đạt từ 9,34% - 9,54% (thời kỳ
cao nhất trong 10 năm qua). Tính ra để có 1
đồng GDP tăng trưởng th́ vốn đầu
tư cần từ 3,3 – 3,4 đồng. Như vậy,
để tạo cho GDP tăng 1 đồng trong
năm 2004 th́ phải đầu tư tăng thêm
1,3 đồng so với cách đây 8 – 9 năm, tức
hiệu quả đầu tư đă giảm 38%.”
”Lư giải cho t́nh trạng nghịch lư này, nhiều
chuyên gia cho rằng nạn tham nhũng gia tăng với
cường suất cao đă đục khoét vốn
trong các dự án làm cho hiệu quả đầu
tư giảm sút nghiêm trọng. Thanh kiểm tra tài
chính các công tŕnh cho thấy ở đâu cũng bị
tham ô, lăng phí ghê gớm. Đại biểu Quốc
hội Đỗ Trọng Ngoạn nói: Con số bị
thất thoát thật kinh khủng. Qua kiểm tra 14 dự
án đă phát hiện sai phạm tới 1.235 tỉ
đồng, bằng 19,1% tổng số vốn đầu
tư. Số vốn chi sai phạm bị “bốc
hơi” dài dài từ khâu thiết kế, đến
thi công, giám sát, nghiệm thu... Tại TPHCM có dự
án đầu tư 3,7 tỉ đồng vốn mà
bị tham ô tới 1,3 tỉ đồng, chiếm
35% vốn xây dựng công tŕnh...”
Ông Dương viết tiếp : “ Trong các kỳ
họp Quốc hội, nhiều đại biểu
quan tâm nêu vấn nạn này ra nhưng cho đến
nay vẫn chưa thấy Quốc hội đề
ra được quyết sách nào khả thi. Cơ
chế tập thể bàn, tập thể quyết nhưng
không có ai chịu trách nhiệm trong quyết định
đầu tư dự án đang tạo điều
kiện cho tham nhũng ngày càng thêm lộng hành, nhiều
quan chức lợi dụng vơ vét tiền của
công bỏ túi riêng đang trở thành vấn nạn
quốc gia.
Đầu
tư dàn trải, sử dụng không hết công suất,
gây lăng phí lớn cũng là nguyên nhân cơ bản
làm cho đồng vốn đầu tư xă hội
ngày càng kém hiệu quả. Từ bến cảng,
sân bay, nhà máy, đánh bắt xa bờ, kênh mương
thủy lợi, đến giáo dục đào tạo,
y tế, bệnh viện... đâu đâu cũng có
lăng phí nhưng ít thấy cán bộ bị quy trách
nhiệm, bị xử lư kỷ luật. Thế th́
bao giờ
mới giảm được nạn đầu
tư lăng phí tràn lan?”
Với bài báo ngắn mà chứa đựng quá
nhiều nước mắt và nỗi xót xa của
đồng bào trong nước, không biết có cấp
lănh đạo nào trong Đảng và Nhà nước
CSVN, kể cả Nông Đức Mạnh, Tổng Bí
thư đảng CSVN và Phan Văn
Khải, Thủ tướng
ngó đến không hay
họ đang cùng các đảng viên
đủng đỉnh đi kiếm tiền ?
Phạm
Trần
(11/04)