CỘNG SẢN + ĐỘC ĐẢNG = 
NGHÈO ĐÓI  & TỤT HẬU!


Hậu Bầu Cử ngày 2 -11 - 2004 ( Kỳ 2 ):

Kết quả tổng quát của cuộc bầu cử :

Presidential Candidate

Electoral Vote (EV)

Popular Vote (PV)

% of PV

Ballot Access

Party

Running Mate

George W. Bush of Texas (W)

286

59,459,765

51.0

50+DC

Republican

Richard Cheney of Wyomingá

John Kerry of Massachusetts

252

55,949,407

48.0

50+DC

Democrat

John Edwards of North Carolinaá

Ralph Nader of Connecticut

0

400,706

0.34

34+DC

Reform, Independent

Peter Miguel Camejo of California

Michael Badnarik of Texas

0

381,270

0.33

48+DC

Libertarian

Richard Campagna of Iowa

Michael Peroutka of Maryland

0

130,986

0.11

36

Constitution

Chuck Baldwin of Florida

David Cobb of California

0

106,264

0.09

27+DC

Green

Patricia LaMarche of Maine

Leonard Peltier of North Dakota

0

21,616

0.02

1

PFP

Janice Jordan

Other

0

13,011

0.01

 

 

Total

538

120,000,000+

100.00

N/A

 

 

Trông lại Bảng Kết Quả ở trên của Hăng A. P. ( Associated Press ), chúng ta thấy chuyện ăn thua là 2 cặp đứng đầu mớiợ có tính cách quan trọng quyết định, mà Lăo tôi đă viết kỳ trước, tức là kỳ 1. Cặp số 3 không kiếm được nổi 1 phiểu cử tri đoàn bất cứ ở đâu, nhưng cũng lượm được 400,706 phiếu cử tri ở 34 Tiểu Bang cộng với khu vực Thủ Đô Oắt-sinh-tơn D.C. chẳng ăn được cái giải ǵ ca,Ư nhưng chắc chắn là cắt bớt số phiếu cử tri của cặp số 2, tức cặp của Ông Vua phản chiến. C̣n 4 cặp bên dưới nữa th́ chán ơi là chán! Ra ứng cử để cho thiên hạ và thế giới loài người biết rằng ta cũng thuộc loại cựu ứng cử viên Tổng Thống Siêu Đại Cường Quốc Huê Kỳ đấy nghe chưa ! C̣n muốn làm Tổng Thống thứ thiệt th́ phải đợi đến khi xuống âm phủ gặp Diêm Vương, nạp hồ sơ rồi vận động loạn cả lên cũng chưa chắc đắc cử Tổng Thống hay Vua Chúa ở một cái xử sở, quốc gia tí teo bằng bàn tay nào đó ở dưới đó. Ngài số 1Ô phe ta tái đắc cử trông trên bảng th́ rất chi là ngon lành, vinh quang, nhưng thực ra th́ chỉ riêng cái Tiểu Bang Ohio với 20 phiếu cử tri đoàn vào giờ phút cuối cùng mà rớt vào tay Ông Vua Phản Chiến John Kerry th́ Ông ta ôm mùng mền chăn chiếu dzô Ṭa Bạch Ốc “ làm Vua “ đấy v́ lẽ lúc đó Ông ta dư 2 phiếu, c̣n Ngài đương kim số 1 phe ta ( trừ đi 20 ) th́ lại thiếu 4 phiếu, bởi muốn thắng, phải đạt được ít nhất là 270 phiếu cử tri đoàn. Luật bầu cử của Mỹ nó hay ho , ngồ ngộ ở cái chỗ : dù cho dân chúng cử tri cộng lại trên toàn quốc có nhiều hơn đối thủ mấy đi nữa, nhưng số phiếu cử tri đoàn vơ được ở các nơi, cộng lại bị thua đối thủ th́ cứ việc đi chỗ khác chơi, xê ra cho người khác làm Tổng Thống. Lịch Sử Hoa Kỳ đă có vài phen như vậy, làm cho kẻ thắng th́ dân chúng chê, không sài nhiều hơn, người thua th́ đau cứ như ( xin lỗi ) như heo bị thiến vậy. Ngài Tổng thống số 6 và Ngài đương kim Tổng Thống số 43 ( keo đầu ) của phe ta đă thắng theo kiểu đó. Ngài Tổng thống số 6 John Quincy Adams th́ chỉ “ trấn thủ Ṭa Bạch Ốc “ được keo đầu thôi, keo thứ 2 và chót th́ bị đối thủ cũ Andrew Jackson vùng lên oánh văng ra khỏi Nhà Trắng. Ngài Tổng Thống số 43 George W. Bush, giống Ngài số 6 ở vài điểm : 1.- Cùng có “ Ông Già “ mần Tổng Thống trước đó. 2.- Cả hai “ Ông Già “ đều chỉ “ trấn thủ được 1 keo “ tại Dinh Tổng Thống, keo thứ hai không giữ nổi thành, để đối thủ “ bợ mất đau điếng “.3.- Cùng đắc cử Tổng Thống trong trường hợp thua phiếu cử tri đi bầu ( popular votes ) , nhưng lại vơ được nhiều phiếu cử tri đoàn ( electoral votes ). Điều khác biệt giữa hai vị này là Ngài số 6 mần Tổng Thổng chỉ được 1 keo rồi ôm “ bao bị mùng mền ra đi khi trời vừa sáng “.C̣n ngài số 43 th́ ban đầu chiến dịch vận động tranh cử, cứ tưởng “ chấm tương ăn tái “ đối thủ v́ đối thủ chỉ được mỗi một cái là ăn nói ngon lành, hứa hẹn, chỉ trích, chê bai vậy thôi, mà xưa nay “ Làm bao giờ cũng khó hơn nói “ rất nhiều, chê người th́ dễ, nhưng ḿnh làm th́ chắc ǵ đă hay hơn. Đă vậy đối thủ lại “ xí trai “, liền bà, con gái trông thấy bộ vó không “ ngầu, cao bồi “ th́ đánh đấm chi được trong thời chiến tranh loạn xà ngầu, bí tắc tùm lum thế này, mất phiếu là cái chắc. Đă thế đối thủ lại c̣n “ đội trên đầu cái nón cối danh dự bự trác do cộng sản Hà Nội chụp lên cho “.Aăy vậy mà dần dần cứ theo ngày tháng, đối thủ của Ngài số 1 cứ leo dần lên tới mức “ báo động đỏ, nguy cấp “ cho Ngài đương kim số 1, nhất là sau cú “ Debate “ đầu tiên trên truyền h́nh, tổ chức tại University of Miami ố Florida, ngày 30 tháng 9, 2004 cho cả thế giới cùng coi. Keo đầu này th́ ôạng Vua phản chiến được nhiều đám dân ta khoái lắm. Hai keo “ Debate “ tiếp theo: ngày 8 tháng 10 tại Washington University in St. Louis, và ngày 13 tháng 10 tại Arizona State University th́ thiên hạ cho điểm .. kể như là huề. Hai bên đấu tranh, vận động tranh cử theo đủ kiểu, đủ ngón ăn chơi hiểm độc, bới móc cá nhân, lắm lúc quên cả bàn chuyện quốc gia đại sự. Vua phản chiến khơi khơi mà lên điểm hung quá, c̣n Ngài đương kim số I với những lợi thế hiển nhiên ( Mỹ kêu bằng evident advantages ) mà chịu ở mức ngang ngửa, lúc hơn một tí, lúc thua một tẹo theo các cơ quan thăm ḍ uy tín dễ sợ của quốc gia cũng như quốc tế. Cả nhiều quốc gia khác trên thế giới, nhất là mấy anh cộng sản Hà Nội nón cối dép râu ( bây giờ đă trở thành tư bản đỏ giầu dễ sợ ) cũng muốn nhẩy vô làm cử tri đi bầu Tổng Thống Mỹ nữa chớ, mà người ta bảo: nếu những quốc gia này được phép cho dân đi bầu Tổng Thống Mỹ th́ Ngài số 1 phe ta nguy to thấy rơ. Các chiến lược gia vận động tranh cử của Ngài số 1 quáng gà, quáng vịt tùm lum, bèn họp mật, hỏi nhau : Làm sao để “ cứu nguy dân tộc bi giờ ? “ Cuối cùng phe ta quyết định phải thắng cho bằng được, vơ hết số phiếu “ cử tri đoàn ố electoral votes “ của 2 Tiểu Bang Florida và Ohio. Để rơi vào tay dối thủ dù chi 1 Bang Ohio thôi là tất cả.. Thầy tṛ, bầu đàn thê tử văng đi hết ! Dám nhập hội .. “ Homeless “ quá à ! Nhưng mờ thắng bằng cách nào đây ? ố Chỉ c̣n cáchà.. “ Nhắm vào những tôn giáo mà Đường Lối chống lại “ Sách Lược - Policy & Strategy “ của đối thủ. Đa số tín đồ của những tôn giáo đó cứ thấy phe ta a-lô đúng đường lối tôn giáo của ḿnh là họ bầu cho ta cái một, c̣n những chuyện khác họ ít để ư đến như: mấy trăm tỉ đô dư thừa của ngân sách quốc gia đầu năm 2001 biến mất tiêu, bây giờ lại vay nợ tùm lum v́ thiếu hụt hết thuốc chữa rồi, vượt quá con số luật pháp cho phép, khiến Cụ Thượng Kent Conrad trong UƯy Ban Ngân Sách Thượng Viện la làng chói lói là : Thiên hạ đang sài tiền vô tội vạ, vô ư thức ! C̣n Ngài Bộ Trưởng Ngân Khố John Snow th́ phải xâm ḿnh tạm hoăn việc chuyển tiền vào quỹ hưu bổng cho viên chức chính phủ Liên Bang, đề pḥng chính phủ phe ta cần tiền tiêu đột xuất mà .. No money th́ chết cả đám. Aăy là chưa nói đến cái màn thương dân, miễn thuế đó nghe ! Dân thuộc loại nghèo th́ đủ đi nhậu một chầu, c̣n các Công Ty lớn th́ thôi, nhất là những anh đang sản xuất, cung cấp mọi thứ trên đời cho quân đội oánh nhau, xây dựng, tái thiết ( xây dựng được một tí th́ bom đạn lại phá đi mười ) như anh Halliburton của Cụ số 2 nhà ta khơi khơi nhẩy vào hốt bạc lung tung, hốt không kịp v́ nhận làm đủ thứ trên đời ố kể cả bảo vệ an ninh cho các quan bé, quan to - chẳng theo thủ tục đấu thầu đấu thiếc chi cả, th́ cả mấy trăm tỉ lận; Tiền đổ vào túi mấy tay tư bản giầu sụ, không biết xài tiền cho cái mục chi nữa, cho nên một số đành ôm tiền đi mấy cái nước nghèo ăn sắn, nhậu khoai lang như Việt Nam nhà ta lúc này, chơi cái màn, đáng đem bắn bỏ hay nhốt tù muôn năm, là mần sex với con nít, thuộc loại teenagers, có khi chưa đủ “ teen “ mà chỉ 12 tuổi xuống tới 5, 6 tuổi . Sướng ở cái chỗ nào nhỉ ? Kỳ thiệt ! Chơi Hoa Hậu, Á Hậu, Siêu Người Mẫu, sinh viên gái này nọ th́ c̣n hiểu được bởi cái chỗ: tất cả những thứ trên cùng trụi thùi lụi như nhau mà xếp hàng ngang cho thiên hạ coi th́ tụi con nít xẹp lép như con tép, nước mắt, nước mủi ḷng tḥng, mắt la mày lét sợ thấy ông cố nội, sức mấy mà ngon lành bổ béo hơn được những thứ trên kia ! Tiền giảm thuế cho những đại công ty ( nhiều tay đă trốn thuế tùm lum rồi đó ) dư sức xây trường học, bệnh viện, nhà dưỡng lăo và dưỡngà.. con nít cũng chẳng hết . Ta phải a-lô thật nhiều cho thiên hạ thấy đối thủ của ta bá xàm, bá láp, không xứng đáng làm người lănh đạo đất nước đang có chiến tranh, đang bị kẻ thù nḥm ngó oánh tùm lum khắp nơi trên thế giới. Dù chỉ có 1 người dân, đàn bà, con nít đi ngoài đường phố bất cứ nơi đâu nó cũng oánh tuốt luốt. Phải hù cho dân sợ ngày, sợ đêm, mất ngủ, mất ăn về tụi khủng bố mất dậy, dă man, mà quên đi mọi sự trong nhà, ngoài cửa mới được. Ta chỉ cần kiếm được số phiếu cử tri trội hơn đối thủ một tí thôi là ta vơ trọn tuốt luốt phiếu cử tri đoàn của 2 Tiểu Bang đó, và ta thắng luôn. Quả nhiên, phe ta đă thắng đúng theo kế hoạch. Luật bầu cử của Mỹ cơ mà ! Như cái Tiểu Bang Califoọcnia ( chữ kiểu mới đó ) vô số Cộng Đồng di dân vận động, hô hét bểẩ đầu, gẫy cổ bảo nhau đi bầu cho ta đàng hoàng, hẳn hoi, có cả triệu phiếu mà ta đâu có được xí xái cái phiếu cử tri hay phiếu cử tri đoàn nào đâu? Đối thủ của ta khơi khơi lượm bỏ túi ngon lành hết cả 55 phiếu cử tri đoàn, nhiều nhất nước, nhiều gấp cả chục lần những Tiểu Bang có lèo tèo vài ba phiếu cử tri đoàn ta lượm được. Lại Luật bầu cử của Mỹ mà ! Không giống ai ! Chắc c̣n lâu lắm dân ta mới biết bầu cử trực tiếp, phổ thông đầu phiếu ( Universal Election ): cứ anh nào vơ được nhiều phiếu dân bầu, đông dân tín nhiệm, là anh đó thắng cử, không lôi thôi, rắc rối chi cả, như nhiều quốc gia trên cơi đời này đang mần đó. ÔMay mà cái Bang Ohio nó cứu ta chớ không th́ chết hết cả lũ. Ta đă thắng v́ ta đánh trúng tim đen của cử tri đang thấy cái đất nước hùng cường số 1 này nó lại tùm lum tà la, loạn cả lên về những chuyện liền ông lấy liền ông, con gái lấy đàn bà, tức là đực rựa lấy đực rựa, thị mẹt lấy thị mẹt, học sinh con nít trai gái học môn Sex Education để biết mà tránh bệnh AIDS, biết trước mà đề pḥng những chuyện lẩm cẩm trên đời th́ chúng nó lại đâu có chịu biết khơi khơi ấm ớ như thế. Chúng nó đâm ra ṭ ṃ ( nghe nói hay ho , đă đời lắm ) thế là chúng nó hăng máu lên mà “ ấy nhau “ hung hăn quá trời, lúc đó c̣n tinh thần nào mà đề pḥng như đă học, con nít gái mang bầu,sinh đẻ, phá thai tùm lum, vô số Thầy Cô nóng máy lên cũng “ chơi “ luôn với học tṛ con nít, chơi trong xe, chơi ở nhà riêng ( kêu đứa con nít ham khoái ḷ ṃ đến ) báo chí làm loạn cả lên, ra Ṭa, quay thành phim nữa chớ . Rồi con nít trai vác súng vào trường học bắn thầy cô, bạn bè chết vô số kể, phim ảnh, Ti Vi, sách báo với tinh thần cố ư khiêu dâm ( intentionally exciting sexual desire ) để hốt bạc ngày càng tràn lan, công khai, trong nhà, ngoài phố , trong tiệm. Đó là chưa nói đến những thứ mà ngoài cửa tiệm có cái bảng to tổ chảng nói rơ cho mà biết là chỉ có người lớn, trên 21 tuổi mới được phép ḷ ṃ vào.. Loại này th́ trời đất quỷ thần cũng kinh khiếp luôn ! Ta cứ a-lô cho hăng vào, cử tri cỡ sồn sồn trở lên đến bô lăo, đa số bực ḿnh v́ con cháu du côn, du đăng, oánh lộn, đi ăn cướp, hiếp dâm, làm mệt dân phú-lít nhiều quá, thế nào cũng bỏ phiếu cho ta. Sau này mần ăn thế nào hay cứ lo oánh nhau lung tung hết ngày, hết tiền, th́ hạ hồi phân giải. C̣n phải coi chừng tụi nhà báo ! Bọn ủng hộ phe ta ít hơn so với đối thủ đó nghe ! Đây này :

Newspaper endorsements

The online edition of Editor & Publisher (http://www.editorandpublisher.com/), a journal covering the North American newspaper industry, tabulated newspaper endorsements for the two major candidates. As of November 1, 2004, their tally showed the following:

 

ă

Endorsements
in 2004

2000 endorsements

Bush

Gore

Neutral/
Unknown

George W. Bush

189

93

8

88

John F. Kerry

208

43

94

71

Phe ta chỉ được 189 tờ báo ủng hộ thôi, trong khi đối thủ của ta có tới con số 208 lận. Ta mạnh v́ gạo bạo v́ tiền sao lại như thế được ! Phải coi chừng tụi nó sau này kẻo không sẽ đạp phải ḿn trên đường đi hay xe cán phải ḿn trên xa lộ đó ! Ta đă thắng keo thứ hai này nhưng ḷng dân hiện nay chỉ có hơn nửa theo ta, non nửa chống lại ta th́ tụi nhà báo kể trên cũng là thứ địch thủ đáng coi chừng ! Be careful ! Pay attention !                                              Lúc Lăo tui đánh máy tới đây th́ trong Nội Các, trong ê-kíp của Ngài số I tái đắc cử đă có nhiều thay đổi, 7 vị ra đi, chỉ mần với Ngài số I hết nhiệm kỳ đầu thôi, nghĩa là ngày 20 tháng 01 năm 2005, trong Lễ Nhậm Chức tưng bừng hoa lá cành tại Thủ Đô Oắt-sinh-tơn D.C. sẽ không c̣n các vị đó và người khác sẽờ thay chỗ đứng chỗ ngồi của các vị này. Trong số quư vị ra đi th́ Lăo tui không biết vị coi công việc “ bật đèn xanh, đèn vàng, đèn cam, đèn đỏ “ sẽ làm ăn ra sao, liệu dân chúng có hoảng sợ hết hồn không hay là lâu quá quen rồi, ĺ lợm, coi Lăo Osama Bin Laden và tay chân bộ hạ, quân lính Al-Qaeda như củ khoai tây, khoai Mỹ vậy thôi, ta cứ việc làm ăn, nhậu nhẹt, vui chơi, nhẩy đầm, Sex xiếc thoải mái tự nhiên như chưa bao giờ có tụi đó trên cơi đời này. Thế rồi, đùng một cái, tụi khủng bố lại chơi một vố kinh thiên động địa như các nhân vật có thẩm quyền thỉnh thoảng có nói đến, nhưng nói hoài mà không có chi, con người đâm ra coi thường. Lúc đó ai cấm cú đánh khủng bố long trời lở đất lại nổ bùng ra, mà cú nổ ra sau, với nhiều năm nghiên cứu, âm mưu đánh lớn nó mới dễ là cái chuyện kinh hoàng. Lăo tui cứÔ suy nghĩ vẩn vơ là ông Tướng tài ba Colin Powell mai mốt chắc chắn sẽ viết Hồi Kư, trước là kiếm 5,7 triệu bạc tiền bản quyền sài chơi, sau là nói lên cái nỗi ḷng của ḿnh trong 4 năm phục vụ dưới quyền của Ngài số I. Lăo vốn là Thầy Bói danh tiếng khắp các hang cùng ngơ hẻm ỏ đất Sài ố G̣n ngày xưa, hồi trước 1975, bây giờ tuy sách vở làm ăn đă bị cộng sản nó tịch thu mất rồi, nhưng Lăo cũng dư biết là cuộc đời ông Tướng này đau ḷng, buồn khổ nhất lại là cái lúc ông ở vào chức vụ quan trọng, vinh quang nhất của cuộc đời: Bộ Trưởng Ngoại Giao Huê kỳ Quốc ( U.S. Secretary of State ) . Oạng biết là cuộc chiến Iraq nếu cứ làm tưới hạt sen theo “ Policy & Strategy “ của ông số 1 và Bộ Tham mưu “ diều hâu quá nặng “ gồm có ông số 2, ông Bộ Trưởng “ Bộ oánh nhau “ và Bà cố vấn Con-đi Gạo th́ nó sẽ tùm lum tà la như lúc này: một Siêu đại cường quốc, quân lực mạnh nhất địa cầu, nhưng rồi cũng sẽ giông giống như Việt Nam, phải ra đi, bỏ đó, không chịu thấu sự c̣ cưa của thứ chiến tranh du kích, chiến tranh nhân dân. đánh muôn năm, trường kỳ kháng chiến, bằng số quân cảm tử, liều mạng không đông bao nhiêu, vũ khí nhẹ, thô sơ nhưng không có chiến tuyến mặt trận rơ ràng, không quân, hỏa tiễn tối tân và pháo binh, thiết giáp, xe tăng của ta không có làm mưa làm gió được, hay nếu cứ làm đại đi th́ lại giết dân nhiều hơn giết lính của nó. Mà càng giết dân nhiều th́ chúng nó lại càng khích động ḷng yêu nước, thương ṇi, biến cuộc chiến của quân nổi dậy thành thứ Thánh Chiến của toàn dân, lớn bé già trẻ tất cả lăn vào chỗ chết để chiến đấu chống quân xâm lược, bảo vệ Tổ Quốc. Nếu có chết cũng là chết vinh quang cho dân tộc, cho Tổ Quốc, bảo vệ tôn giáo thiêng liêng, tuân theo lệnh của Đấng Tối Cao vv.. Oạng Powell biết trước như thế nhưng ông lại cứ phải tuân lệnh, như ngày nào ông đă dậy cho quân lính của ông phải tuân lệnh cấp trên không cần biết, khỏi cần suy nghĩ là lệnh đó liệu có phải là không đúng, gây nguy hại cho đất nước, cho thế giới hay không. Oạng buồn lắm, Lăo biết ông buồn lắm, nhưng ông không dám ngăn cản. Ngăn cản không được, ông cũng không dám từ chức v́ từ chức là chống đối, mà xưa nay khi c̣n chỉ huy quân đội, ông không muốn cấp dưới chống lại cấp trên. Khi nào rời khỏi chức vụ, ngồi viết Hồi Kư th́ cuộc đời ông thật là gian khổ nhưng đầy vinh quang ( theo cuốn sách “ My Amnerican Journey “ viết về cuộc đời của ông, do Random House, New York phát hành năm 1995, tái bản tức khắc năm 1996 v́ nó thuộc loại #1 New York Times Bestseller ), nhựng 4 năm làm Bộ Trưởng Ngoại Giao, đi khắp 5 Châu, 4 biển, tiếp xúc với đủ mặt anh hùng hào kiệt 4 phương trên địa cầu, ông mới thấy là tinh thần kỷ luật, sự “ tuân lệnh vô điều kiện của một quân nhân cao cấp “ như ông lại chính là cái tội của ông đối với đất nước, nhân dân, với nhân loại. Oạng không hành động để ngăn chặn sự sai lầm mà ông đă biết trước để cho hôm nay đất nước hùng cường nhất thế giới của ông đang sa lầy trong một cuộc chiến trước sức mạnh kháng cự chỉ bằng một phần trăm, một phần ngàn sức mạnh của quân lực đất nước ông. Những lư do nêu ra để mở đầu cuộc chiến không t́m đâu ra cả, dù là Liên Hiệp Quốc, dù chính Quốc Hội của Đất nước ông. Tổng Thống Pháp Jacque Chirac nói “ Cuộc chiến Iraq không làm cho thế giới an ninh hơn “ th́ người ta có thể không tin v́ ông Chirac vốn chống lại cuộc chiến này ngay từ khi chưa mở đầu, ông ta vốn có nhiều điều “ không hạp “ với vị lănh đạo số 1 của Hoa Kỳ. Thế nhưng ông Tổng thư Kư Liên Hiệp Quốc và nhiều nhân vật nổi tiếng, nhiều chính trị gia, nhiều nhà phân tích chính trị của thế giới ngày nay, cả một lô cựu Tướng Lănh hồi hưu, bạn bè, đàn anh của ông cũng bảo “ Cuộc chiến Iraq “ là không có chính nghĩa, là sai lầm, làm cho t́nh h́nh chính trị và quân sự của thế giới nguy hiểm hơn, hận thù về dân tộc, tôn giáo, văn hóa, ư niệm đạo đức càng xung đột dữ dội hơn, nhân dân Iraq đau khổ hơn bất cứ giai đoạn nào của lịch sử đất nước họ. Iraq bây giờ không c̣n là của Saddam Hussein nữa, mà là “ Tiền đồn chống Mỹ “ của cả thế giới Ả-Rập, của khối Hồi Giáo cực đoan, kéo theo luôn cả khối Hồi Giáo được coi là ôn ḥa, trung dung. Họ bảo : Mỹ mà chiếm được Iraq th́ nhiều quốc gia khác trong vùng sẽ lần lượt bị đẩy vào con đường đó với nhiều h́nh thức Tự Do, Dân Chủ mà tôn giáo và văn hóa của họ không chấp nhận được hay chỉ chấp nhận khi tôn giáo và văn hóa của họ bị tiêu diệt, xóa sổ trên cơi đời đầy tranh chấp bạo loạn, rối ren này mà kẻ mạnh bao giờ cũng cũng muốn : đứa nào theo tao th́ sống, đứa nào không theo tao, dù đứng ngoài ngó chơi cũng bị xóa sổ, không có lưng chừng đứng giữa khơi khơi mà được.                      C̣n Bà cố vấn an ninh quốc gia Con-đi Gạo th́ lên nắm giữ chức vụ quan trọng ghê gớm trong thời đại này, thay thế ông tướng tài ba, khôn ngoan, nhưng tuân lệnh hơi kỹ là ông Colin Powell. Không biết khi bắt tay vào việc của Bộ Trưởng ngoại giao, đi công du nước ngoài, tham dự các cuộc hội nghị quốc tế, liệu Bà ta có làm khác đi, khôn ngoan hơn, bớt tinh thần diều hâu đi không. Nếu Bà ta cứ giữ thái độ diều hâu như hồi năm 2003, khi t́nh h́nh Iraq đang sôi lên sùng sục th́ đă có lúc “ máu diều hâu bốc lên “, Bà phán c̣n hăng hơn ông số 1 : “ Phải trừng phạt nước Pháp, bỏ qua cho nước Đức và tha cho nước Nga “.Trời đất quỷ thần ơi ! Nên nhớ là chỉ riêng nước Nga thôi, nó ít đô la hơn, nhưng nó đông quân, khoa học kỹ thuật chiến tranh và không gian th́ vẫn là quốc gia mọi người phải nể đấy ! C̣n nước Pháp bây giờ không phải là nước Pháp của Thống Chế Pétain hồi thập niên 1940 bị Đức chiếm đóng xơi tái phụ nữ đâu. C̣n nước Đức nữa, không như thời hung thần Adolf Hitler đi đến đâu chiếm đóng tới đó dễ như ta ăn Hamburger hay phở chín nạm tái gầu, nhưng khoa học kỹ thuật của anh này cũng ngấm ngầm ghê gớm lắm đấy ! Phần ta, binh hùng Tướng mạnh, vũ khí chiến tranh ra sao không biết mà đánh chiếm cái nước Iraq c̣ con, hết xí quách của Lăo Saddam Hussein, chiếm được Thủ Đô, lật đổ chính quyền, coi như công việc đă “ Mission accomplished “ rồi, lại bắt được hung thần “ dỏm “ Saddam nhốt đầu một chỗ rồi mà bây giờ vẫn phải kiếm thêm quân đẩy vào đó, oánh nhau lung tung khắp nơi từ Basra giáp giới Kuweit ở phía Nam, lên Fallujah, Ramadi, Tikrit ở miền Trung, rồi Mosul ở phía Bắc. Chiến tranh kiểu ǵ mà lại ngây thơ, chỉ khoái thần tốc chiếm đóng Thủ Đô trống rỗng lấy tiếng vang trên hoàn cầu, nhưng các thành phố xa gần th́ không đánh đấm, tiêu diệt địch quân để cho chúng nó bảo toàn lực lượng, rút ra bên ngoài, lấy nông thôn, núi non bao vây thành thị y như chúng nó học bài của Vi Xi Cộng Sản Hà Nội vậy. Nông thôn, núi rừng th́ oánh muôn năm không sợ bị tiêu diệt hết, nhưng ở trong thành phố, đóng đồn lũy, đắp công sự pḥng thủ, sống trong dinh thự, xe cộ đi lại trên đường đầy ḿn th́ không chết cũng bị thương lết đi không nổi.. Cần phải coi lại Binh Thư, cần học lại bài “ oánh nhau với chiến tranh du kích được nhân dân đồng t́nh che chở, góp sức, bảo vệ Tổ Quốc, chống xâm lược, nớ khác xa với chiến tranh quy ước ố Conventional War “ cứ hỏa lực chiến tranh mạnh hơn, hỏa lưcỳ của Bộ Binh, Thiết Giáp, Pháo Binh, Không Quân, Hải Quân mạnh hơn là thắng, để rồi phải oánh lại từ đầu A,B,Cà.. mới mong thắng thật sự cuộc chiến tranh này, nếu không muốn bỏ chạy như kiểu Việt Nam hay khá hơn một tí th́ : cứ bầu cử đại đi cho xong việc, cứ lập chính quyền mới, có Hiến Pháp Dân Chủ, Nhân Quyền h́nh thức xong rồi là ta ra đi khi trời đă sáng. Ta xong nhiệm vụ, chúng mày sau đó muốn oánh nhau tưng bừng, nội chiến, tranh giành nhau quyền lực, làm cho tan hoang dất nước, dân chúng khổ sở điêu đứng như ở địa ngục trần gian, là lỗi tại chúng mày, không phải tại ta đâu nhé hiểu chưa ?                                                                                                                                                               Chuyện kể c̣n dài, mai mốt nói tiếp, giống như “ Truyện dài nhân dân tự vệ “ ở Việt Nam ngày xưa vậy đó !

Phan Đức Minh