Chuyện
Vui Xă Hội Chủ Nghĩa với Lời Bàn
của Hồ Công Tử
NHIỆT
LIỆT LÀ CÁI G̀ VẬY HỞ TRỜI ?!
Nhân
trên Diễn Đàn Điện Tử, có bà văn
sĩ nửa mùa, hội viên Văn Bút VNHN, ấm
ớ đặt câu hỏi : "Nhiệt Liệt là
cái ǵ vậy, hở Trời ?"
Xin
kể một chuyện vui do một thầy giáo
cấp 3 gốc Hải Hưng (Bắc Việt) vào
tiếp quản một
trường Trung Học Cấp 3 ở Long An, liên
quan đến cái "nhiệt liệt".
Chuyện rằng:
Một
hôm đồng chí Phi-đơ-ren Cát-tơ-rô sang
thăm Hà Nội, các cô giáo phải dẫn học
sinh ra phố hô
khẩu hiệu đón chào đồng
chí Cu Ba Anh Dũng.
Cô giáo th́ gầy như con
nắm v́ phải trường kỳ ăn
độn theo chính sách hộ khẩu lương
thực cấp phát của Đảng
và Nhà Nước cho công nhân viên để
chi viện cho chiến trường Miền Nam "đánh
Mỹ Cứu Nước".
Khi
đồng chí Cát-tơ-rô Râu Xồm đi
tới, Cô Giáo phải vung tay lên trời, há
hốc miệng hô to :
-
NHIỆT LIỆT chào
mừng đồng chí Phi-đơ-ren Cát-tơ-rô
anh hùng!
Toàn
thể học sinh đồng hô to ba lần theo Cô
Giáo:
-
Nhiệt Liệt! Nhiệt Liệt! Nhiệt
Liệt!
Mỗi
lần hô "Nhiệt Liệt!" là một
lần Cô Giáo lại vung tay lên trời. Bất
ngờ cái nịt vú của Cô Giáo gầy c̣m
rớt xuống đường lúc nào mà Cô không
hay. Một em bé học sinh Cấp Một
chạy lại, lượm lên một
miếng vải
Nam
Định, dây
nhợ chằng chịt
như con khô mực,
mà em bé không biết là cái ǵ, tên gọi
của vật ấy là ǵ, bèn cúi đầu, khoanh
tay, thưa :
-
Thưa Cô! Thưa Cô! Cô đánh rớt cái
Nhiệt Liệt ạ!
Cô
Giáo ngó xuống, thấy
cái nịt vú của
ḿnh trên tay em bé học sinh. Mặt Cô đỏ
lững, giằng
lại cái đó trên tay em bé, nhét vội vào
cạp quần, đáp:
-
Ừ! Trả lại Cô cái "Nhiệt
Liệt" đây! Về lại hàng đứng
đi! Rơ khỉ!
HCT
Lời
bàn thêm của Hồ Công Tử về hai chữ
Nhiệt Liệt:
Trong
câu chuyện vui Xă Hội Chủ Nghĩa nói trên
hai chữ "Nhiệt Liệt" ám chỉ cái áo
lót bên trong để
che ngực của người đàn bà. Nhưng,
NHIỆT LIỆT nguyên tự có nghĩa là "nóng
hôi hổi". Em bé học sinh Cấp Một
thấy Cô Giáo đánh rớt cái vật "nóng hôi
hổi" ấy xuống đường, chạy
tới, lễ phép lượm lên, hai tay cầm căng
ra, thấy c̣n nong nóng, c̣n âm ấm, ngắm nghía
một hồi rồi đặt tên cho nó là "cái
nhiệt liệt" th́ cũng đúng thôi.
Thế mà một
hội viên Văn Bút thơ ngây kêu trời kêu
đất không biết nó là cái ǵ th́ thực là
óc sáng tạo từ ngữ c̣n thua một em bé
học sanh Cấp Một.
Thơ
cổ có câu:
Quân
tri Thiếp hữu Phu
Tặng
Thiếp song minh chu [châu]
Cảm
Quân triền miên ư
Hệ
tại Hồng La Nhu
Ấy
ba chữ "hồng la nhu" cũng là cái
“nhiệt liệt”, cái vật yêu quư đó đấy.
Em đi ăn vụng, được chàng tặng
cho hai viên ngọc (?!!!). Lại ngọc nữa! Sao mà
lắm ngọc thế? Những hai viên cơ!
Em về nhà,
lại sợ chồng em biết rồi tra hỏi
em lôi thôi rằng vật này em lấy ở đâu
ra. Em bèn giấu kín trong cái áo lót ḿnh màu hoa sen
ấỵ Thế có t́nh không cơ chứ!
[Hồ Công Tử]