BAO GIỜ MỚT DỨT
DI CĂN CỘNG SẢN?
ĐẠI-DƯƠNG
Hơn 15 năm sau khi chủ
nghĩa Marx suy tàn mà nhiều quốc gia cựu-cộng-sản,
hàng ngày, vẫn c̣n phải vật lộn với
biết bao căn bệnh xuất phát từ di căn
mácxít-leninít.
Cuộc cách mạng dân chủ không đổ
máu diễn ra tại Đông Âu cuối thập
niên 1980 khiến cho nhân loại tự hào v́ đă
t́m được một mô h́nh cách mạng phi-bạo-lực
hiếm thấy từ trước.
Các dân tộc tự giải
phóng khỏi gông cùm cộng sản đă nô nức
đi t́m cuộc sống tự do, ấm no và hạnh
phúc.
Tuy nhiên, con đường đó không trải
bằng thảm hoa hồng như ước mơ làm
cho lắm kẻ thất vọng muốn quay trở
lại thuở mà mọi người đều
"b́nh quân đói khổ" của thời
đại xă hội chủ nghĩa toàn cầu.
Nước Đức thống
nhất trong ḥa b́nh như một phép lạ.
Giấc mơ hùng cường tưởng chừng
gần lắm. Nhưng, sau hơn 15
năm, người Đức vẫn mang tâm lư hai
nước trong một quốc gia.
Chính phủ
Bonn
tưởng rằng với sự cường thịnh
của Tây Đức có khả năng vực Đông
Đức và kéo hai miền nhanh chóng đồng bộ.
Bonn
đă chi 1.5 ức (1 ức=1,000 tỉ) mỹ kim
hơn ước tính rất nhiều để kéo
người anh em phía Đông tiến nhanh, tiến
mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa
tư bản. Hầu hết đă
phí phạn vào những trợ cấp thiếu hữu
hiệu cho miền Đông.
Người anh em Tây Đức
giàu có thất vọng v́ tiền đổ ra
như muối bỏ biển. Người
Đông Đức nghèo khó bực bội v́ mất
tự do trong khuôn khổ kỷ luật kiểu Tây
Đức và sốt ruột với giấc mơ
giàu sang sao mà quá xa vời. Chưa ai dám tiên đoán
sự phân ly, nhưng, nhiệt t́nh về một
"nước Đức mới" rơ ràng
đang cạn dần.
Cuộc thăm ḍ dư luận
vào tháng 9-04 ghi nhận 1/4 dân Tây Đức ước
mong trở lại t́nh trạng phân cách như
trước. Và, 1/12 người
Đông Đức muốn quay về thể chế
Cộng ḥa Dân chủ Đức.
Chính phủ Đức vận
động chiếc ghế thường trực tại
Hội đồng Bảo an Liên
Hiệp Quốc chưa đi tới đâu. Quan
hệ Đức-Mỹ xuống mức thấp nhất.
Láng giềng thiếu sự tôn kính
đối với Đức. Thất nghiệp
ở miền Đơng lên tới 18% gần gấp
đôi ở miền Tây. Tổng
sản lượng nội địa tăng 0.1% hàng
năm, quá thấp so với thế giới.
T́nh h́nh đó khiến cho dân Đức lâm
vào cảnh "chán năn tập thể" nên cựu
Tổng thống Johannes Rau phải lên tiếng kêu gọi
"Chúng ta phải vượt qua cơn khủng hoảng
niềm tin. Trên hết, chúng ta phải t́m lại
niềm tin vào chính ḿnh". Trích
Washington
Post
09-11-04
.
Ư thức kỷ luật tự giác là một
thuộc tính của dân tộc Nhật Nhĩ Man
đă đưa quốc gia này vào vị thế
hùng cường trên thế giới.
Người Đông Đức
dưới chế độ cộng sản độc
tài quen sống buông thả lén lút, kỷ luật
ngoài mặt, đă cảm thấy khó chịu với
loại kỷ luật tự giác không cần sự
kiểm soát của chính quyền. Họ từng
là những chiếc đinh ốc trong guồng máy
nhà nước quá lâu đă làm mất khả năng
tự chủ trong công việc cũng như cuộc
sống khiến cho họ cảm thấy bất an
trong xă hội đ̣i hỏi cạnh tranh và sáng tạo.
Cộng ḥa Tiệp Khắc - Czechoslovakia -
được thế giới ngưỡng mộ
qua cuộc cách mạng nhung năm 1989 đă cùng với
Ba Lan và Hung Gia Lợi mở đầu trang sử dân
chủ cho nhiều dân tộc từng sống dưới
chế độ độc tài cộng sản. Tiếp
theo cuộc phân ly êm đẹp
thành hai quốc gia riêng biệt Czech (Tiệp) và
Slovakia
cùng theo đuổi mục tiêu tự do dân chủ.
Ngày nay, đảng Cộng sản được
15% dân Tiệp ủng hộ đứng hàng thứ
3 trong số các chính đảng đă tạo nên mối
ưu tư trong xă hội.
Cựu Tổng thống Vaclav Havel, người
hùng của cuộc cách mạng nhung 17-11-1989, phát biểu
trong lễ tưởng niệm hôm 17-11-04 đă cảnh
cáo sự trổi dậy của ư thức hệ cộng
sản "Đó không phải là điều tốt".
Trích AP 17-11-04.
Đương kim Tổng
thống Vaclav Klaus phát biểu trong phiên họp
đặc biệt của Quốc Hội "Chúng
ta sống trong tự do và một nền dân chủ
ổn định cho nên mỗi người trong chúng
ta tự tạo ra hạnh phúc riêng tư chưa từng
có trong quá khứ. Không có ǵ xấu
xa hơn là tạo ra các huyền thoại mới
và làm như quá khứ tốt đẹp
hơn".
Havel
và nhiều dân biểu đă rời
pḥng họp để phản đối phát biểu
của lănh tụ đảng Cộng sản,
Miroslav Gribenicek "nhân dân trước tháng 11-1989
chẳng những không đau đớn ... mà c̣n sống
vui sướng".
Dân Tiệp bất măn với
chính quyền v́ thấy bị mất chủ quyền
quốc gia khi gia nhập Liên Hiệp Âu Châu mở
rộng vào tháng 5-04 và tỉ lệ thất nghiệp
10% bất chấp những thành tựu sau khi chế
độ dân chủ được thiết lập.
Tuổi thọ tăng thêm 3 năm dù các mối lo
về kinh tế. Thất nghiệp cao, nhưng, lợi
tức b́nh quân hàng tháng khoảng 700 mỹ kim,
tăng gấp 5 lần. Vật giá tăng
gấp 10 lần so với năm 1989.
Trong khi đó,
chính quyền
Slovakia
kỹ niệm cuộc cách mạng dân chủ bằng
cách cho công bố lên mạng lưới tất cả
tên họ nhân viên cảnh sát ch́m từng phục
vụ chế độ cộng sản.
Đảng viên
cộng sản đổi áo sau cách mạng dân chủ
1989 đang t́m cách khoét sâu bất măn trong dân chúng
xuyên qua cuộc sống cạnh tranh gay gắt hầu
giành lại chính quyền.
Bảo Gia Lợi - Bulgaria - không có những tổ
chức đối lập với chính quyền như
tại Ba Lan, Tiệp Khắc, Hung Gia Lợi nên quá
khứ cộng sản nhạt nḥa trước trào
lưu tiêu thụ kiểu tư bản chủ
nghĩa.
Nhiều người lớn tuổi
tưởng nhớ đến dĩ văng an
ninh và công việc ổn định thời xă hội
chủ nghĩa, giới trẻ ít phân biệt
được tốt xấu của mới và cũ
mà chỉ lo hưởng thụ tạo mối quan tâm
cho các nhà giáo dục cũng như chính trị gia.
Sách giáo khoa lướt qua giai đoạn
cộng sản.
Zhelyu Zhelev, Tổng thống đầu tiên sau
khi chế độ cộng sản sụp đổ
ở Bảo Gia Lợi bày tỏ mối lo lắng
về thế hệ trẻ mù tịt với quá khứ
kề cận "Ở một phương diện
nào đó th́ tốt, nhưng không hiểu biết
quá khứ sẽ thiếu khả năng nhận diện
được những chế độ áp bức
hoặc tiên liệu tương lai".
Các nhà giáo dục Bảo Gia Lợi
đang mở một trang nhà để cho mọi
người có điều kiện kể lại
kinh nghiệm tốt cũng như xấu dưới
chế độ cộng sản.
Một người, lên 7 tuổi
vào năm 1986, kể về sự bưng bít thơng
tin vô trách nhiệm của chế độ cộng
sản trong vụ nổ nhà máy điện nguyên tử
Chernobyl ở Ukraine. Cha mẹ em bé biết tin nhờ
một người lạ mặt nên chạy đến
trường học đón con.
Vụ nổ làm chết khoảng 10,000 người,
phóng xạ lan rộng sang
Belarus
, Liên Xô, Ba Lan, Thụy Điển, Đức Quốc,
Thổ Nhĩ Kỳ và nhiều quốc gia khác nữa.
Bưng bít thông tin làm cho con người mù
ḷa trước mọi thảm họa là bài học
mà các nhà giáo dục Bảo Gia Lợi đang t́m
cách giải trừ để tạo nên thế hệ
có khả năng đối diện với hiện
thực.
Sau nhiều tháng ca tụng sự
gia tăng sản phẩm, Ban giám đốc đột
nhiên đóng cửa nhà máy xe hơi
Izhavto ở Cộng ḥa Liên bang Nga. Hầu
hết 12,500 công nhân lê bước về khu nhà trọ
chất hẹp thời Xô Viết mà chẳng biết
sai sót v́ đâu.
Một thợ hàn đang chờ
được kêu trở lại làm việc đă
than "Chẳng ai biết tại sao chúng tôi mất
việc khi các ca đang hoạt động hết
tốc độ". Trích New York Times 15-11-04.
Izhavto được xây dựng
vào thập niên 1960 dưới thời Chủ tịch
Leonid Breznhev. Kể từ 1988, hàng
năm nhà máy sản xuất gần 190,000 chiếc
ô tô để chuyển đi khắp thế giới,
đa số cho các nước cộng sản.
Nhà máy đă được
tư nhân hóa một cách mù mờ theo
trào lưu giải tư tại Cộng ḥa Liên bang
Nga. Năm 2003, xuất xưởng
94,000 chiếc ô tô. Năm 2004 sẽ tăng lên
104,000 với giá từ 4 đến 6,000 mỗi chiếc.
Tuy nhiên, xe
nằm chật nhà máy v́ bán không chạy. Một
chuyên viên Nga nhận xét về t́nh trạng này
"Họ giỏi sản xuất, biết điều
khiển nhà máy, nhưng, chẳng có ư niệm t́m
kiếm thị trường và tiêu thụ".
Quản trị viên thời
đại Xô Viết chỉ biết chấp hành chỉ
thị của đảng ủy vẫn ảnh
hưởng cho đến hôm nay khiến cho nước
Nga với tài nguyên bao la chưa đủ sức bức
phá để cho nền kinhtế thực sự
vươn lên mạnh mẽ.
Nhà máy đang t́m cách liên doanh với công ty
KIA của Đại Hàn để sản xuất xe
có giá trị đáp ứng nhu cầu của giới
tiêu thụ.
Nhiều năm trước, Bắc
Kinh cũng quyết bảo vệ kỹ nghệ ô
tô tới cùng, nhưng, sản phẩm không bán
được. Thức tỉnh, giới lănh
đạo Bắc Kinh phải mời các công ty xe
hơn lớn trên thế giới gia nhập thị
trường sản xuất. Trong
tương lai không xa, Trung Quốc có thể trở
thành đối thủ cạnh tranh trong lĩnh vực
sản xuất ô tô với Nhật Bản và Đại
Hàn.
Thoát khỏi di căn mácxít
đ̣i hỏi mỗi người dân tại các nước
cựu-cộng-sản phải biết rơ tai hại
cụ thể của chủ nghĩa cộng sản
đối với đất nước và dân tộc.
Quay nh́n về phía sau nhằm
rút tỉa kinh nghiệm chứ không phải để
trở về với dĩ văng.
ĐẠI-DƯƠNG