CỘNG SẢN + ĐỘC ĐẢNG = 
NGHÈO ĐÓI  & TỤT HẬU!


  HẬU BẦU CỬ 2004

ĐẠI-DƯƠNG


     Sự thừa nhận thất bại của ứng viên John Kerry đă xua tan chiếc bóng ma tái kiểm phiếu trong cuộc bầu cử năm 2000.

     Trong lần tranh cử gay go và sống động năm 2004, đương kim Tổng thống George W. Bush được 51% phiếu cá nhân và 284 phiếu cử tri đoàn so với 48% và 252 của Kerry, cách biệt gần 4 triệu phiếu bầu.

     Dân Mỹ thở dài nhẹ nhỏm để trở lại công việc thường nhật với triển vọng kinh tế mạnh dần.

     Tuy nhiên, đảng Dân Chủ đang xem xét lại nguyên nhân thất bại của ứng viên Tổng thống và Quốc hội cũng như chuẩn bị chiến lược tranh cử năm 2008.

     Christopher T. Gates, Chủ tịch đảng Dân Chủ ở Colorado phát biểu "Đây không phải tṛ chơi đổ lỗi hoặc vạch mặt chỉ tên. Chúng ta cần ngồi lại để t́m xem điều nào đă làm được và cái ǵ không". Trích Washington Times 05-11-04 .

     Tổng thống tái cử George W. Bush sẽ phải điều chỉnh chiến lược, chiến thuật, đường lối, chính sách nhằm thể hiện ư nguyện của toàn dân trong nhiệm kỳ 2004-08. Đảng Cộng Ḥa với ưu thế Hành Pháp và Lập Pháp sẽ t́m mọi cách thỏa hiệp với đảng Dân Chủ để cùng hợp lực đưa nước Mỹ và thế giới tiến vào thời đại ḥa b́nh, an ninh và phát triển.

     Bush kêu gọi 55 triệu cử tri từng bỏ phiếu cho Thượng nghị sĩ Kerry "Tôi cần sự yễm trợ của quí vị và sẽ t́m cách đạt được. Chúng ta đang đi vào mùa hy vọng". Trích AP 04-11-04 .

     Như thế, thu thập kinh nghiệm tranh cử và xem xét dư luận quốc tế là điều rất cần thiết.

     Hai phe tranh cử đều kỳ vọng vào lá phiếu của "đa số thầm lặng" trong cuộc chạy đua vào Bạch Ốc. Đông đảo cử tri đến thùng phiếu đă minh định nguyện vọng chính đáng của đa số quần chúng trong xă hội dân chủ trưởng thành tránh được sự ngộ nhận giữa phỏng đoán và thực tế.

     Đa số thầm lặng thường bị các chính trị gia kéo vào phe chỉ trở thành cụ thể bằng lá phiếu để xác định mức độ ủng hộ của dân chúng. Khi soạn thảo kế hoạch, các chiến lược gia, nhà làm chính sách thường dựa vào dữ kiện và phỏng đoán cần được chứng thực qua điều trần, trưng cầu dân ư, dư luận truyền thông, bầu cử.

     Ứng viên Kerry bổng nhiên nổi bật khi đảng Dân Chủ dồn nỗ lực cưa ghế Bush. Cựu Phó tổng thống Al Gore, từng là đối thủ của Bush năm 2000, đă chuyển sự ủng hộ Howard Dean sang Kerry. Cựu Tổng thống Bill Clinton đă hai lần vai sánh vai cùng Kerry trong khi vận động, kể cả lúc vừa mổ tim xong.

     Steve Jarding từng điều khiển nhiều chiến dịch tranh cử cho đảng Dân Chủ tại Virginia đă nói "Nếu muốn được cử tri ủng hộ, cần phải đến tận nơi. Không thể 4 năm một lần lại đeo súng và hô "hăy xem, tôi đang đứng bên quí vị".

     Đảng Dân Chủ nhằm tranh chiếc ghế Tổng thống hơn là đối mặt với cử tri trên toàn quốc như nhận xét của Jarding "Hoa Kỳ có hơn 15 tiểu bang, chúng ta không thể chỉ cố thắng ở tại 15 tiểu bang".

     Nhật báo Washington Post vào giờ thứ 25 đă công khai ủng hộ ứng viên Kerry cũng không mang lại chiến thắng.

     Hai đối thủ t́m cách phô trương phẩm chất lănh đạo siêu cường dựa vào quá tŕnh hoạt động nhằm thu hút lá phiếu. Tuy nhiên, mỗi bên đă thể hiện khác nhau.

     Ứng viên Kerry cố làm sống lại hành động "anh hùng" trong khi tham chiến tại Việt Nam . Nhưng, âm mưu đó đă bị phản ứng ngược trước chứng cớ do nhóm chống đối dẫn ra về thành tích thiếu chính xác từ các huy chương; về lời lẽ dối trá; thái độ phản bội đồng đội tại buổi điều trần trước Quốc Hội trong cương vị phản chiến.

     Đài truyền h́nh CBS đă phải xin lỗi khán giả v́ tung tài liệu sai lạc về ứng viên Bush do nhóm thân Kerry cung cấp.

     Kerry và đảng Dân Chủ tấn công về quá khứ vệ binh của Bush nhằm làm nổi bật khả năng Tổng Tư Lệnh, nhưng, đă lên án gay gắt cuộc phản công của nhóm ủng hộ đương kim Tổng thống.

     Trên cương vị lănh đạo, nhất là đối với một siêu cường độc nhất, cần có chủ kiến rơ rệt, quyết đoán và kinh nghiệm.

     Trong diễn văn hồi tháng 1-02, Tổng thống Bush nói "Cần hiểu người khác nghĩ ǵ về chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ, nhưng, không nên bị ảnh hưởng. Tôi sẽ không để cho bất cứ quốc gia nào cản trở công cuộc ǵn giữ an ninh cho đất nước, nhưng, cũng biết cách lănh đạo một liên minh nhiều quốc gia và không chịu khuất phục một vài nước chống đối".

     Sự biểu lộ thái độ siêu cường đă bị nhiều quốc gia kết tội Bush xem thường các nguyên tắc trong quan hệ quốc tế. V́ thế, họ không dùng ngôn ngữ ngoại giao mà huỵch tẹt hô hào ủng hộ và mong muốn Kerry đắc cử, đi xa hơn nữa họ c̣n kêu gọi cử tri Mỹ bỏ phiếu cho đối thủ của Bush.

     Kẻ thù số 1 của nhân loại hiện nay, Osama bin Ladin vắng bóng từ lâu cũng xuất hiện trên truyền h́nh buông lời đe dọa dân Mỹ. 

     Thái độ can thiệp của người châu âu và bin Ladin vào quyền chọn lựa của cử tri Mỹ đă xúc phạm đến danh dự dân tộc, v́ thế, tinh thần độc lập tự chủ được thể hiện cụ thể qua lá phiếu.

     Kerry khoe khoang về kinh nghiệm ở Thượng Viện sẽ giúp cho việc tập họp đồng minh, nhất là các quốc gia Châu Âu và Hồi Giáo, để giải quyết vấn đề Iraq. Lời hứa đó vốn không được nh́n bằng đôi mắt của nhà ngoại giao lăo luyện.  

     Châu Âu sở dĩ cần sự che chở của Hoa Kỳ v́ mối đe dọa của siêu cường nguyên tử Liên Xô. Tuy đánh đu với Liên Xô và chống Mỹ quyết liệt, nhưng, Tổng thống Charles De Gaulle vẫn phải chịu ép ḿnh dưới chếc dù che nguyên tử của Hoa Kỳ v́ nền an ninh của Pháp quốc.

     Liên Xô sụp đổ, nước Đức thống nhất dậy khơi dậy tham vọng Châu Âu vĩ đại nên đương kim Tổng thống Jacques Chirac, một đảng viên gaullist, vào tháng 5-03, đă thành lập ra và cầm đầu Liên minh Pháp-Đức-Bỉ-Lục Xâm Bảo với mục đích "tạo ra một khối chống lại sự lănh đạo của Hoa Kỳ theo quan điểm thế giới đa cực".

     Quan điểm thế giới đa cực đă được sự tán đồng của nhiều nước Tây Âu và hai hội viên thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc tán đồng. Vladimir Putin đang muốn khôi phục tư thế siêu cường và Trung Quốc đang ngấp nghé ngôi vị đó.

     Năm ngoái bộ ba Anh, Pháp, Đức cùng nhau hoạch định hướng đi cho Liên Hiệp Âu Châu. Năm nay, Chirac và Tể tướng Gerhard Schroder cùng Thủ tướng Tây Ban Nha (đắc cử nhờ đ̣n khủng bố đe dọa của al Qaeda) vạch chiến lược cho hội nghị thượng đỉnh.

     Pháp, Nga, Tàu chỉ muốn sử dụng danh nghĩa LHQ để điều khiển thế giới với sự bảo vệ của lực lượng quân sự Mỹ. Kerry tuyên bố sẽ chấp thuận một Cao Ủy LHQ giám sát công việc tại Iraq.

     Dân Mỹ đă chọn lựa một vị Tổng thống có tinh thần độc lập hơn là lệ thuộc vào quyết định của ngoại quốc. Quân đội Mỹ không thể làm công cụ an ninh cho các thế lực ngoại bang.

     Xă hội Mỹ đă đi quá đà trên phương diện đạo đức thể hiện qua vụ bê bối của Tổng thống Bill Clinton, các vụ sách nhiễu t́nh dục trong hàng giáo sĩ, t́nh trạng phá thai bừa băi, hôn nhân đồng tính đang cần một sự điều chỉnh hợp lư hơn.

     Đảng Dân Chủ ủng hộ những hành động quá trớn trong xă hội nên bị cử tri bỏ rơi.

     Tin tái cử của Bush đă bộc lộ phản ứng thiên kiến của một số chính trị gia và truyền thông Châu Âu.

     Tờ British Daily Mirror coi kết quả trên như một thảm họa và đặt câu hỏi "Sao lại có 59 triệu người [Mỹ] ngu đần đến thế?".

     Báo Liberation tại Pháp viết "đa số phản động mới đă củng cố vị thế trong nền dân chủ Mỹ. Thế giới c̣n lại có thể than khóc, nhưng, sẽ phải thích ứng với sự thực này".

     Một số dư luận ở Châu Âu không chấp nhận sự lựa chọn của dân Mỹ là thái độ thiên kiến và không tôn trọng nguyên tắc dân chủ. Bầu ai là quyền chọn lựa của cử tri Mỹ trong môi trường hoàn toàn tự do sao họ lại buông lời xúc phạm?

     Tuy nhiên, vài tờ báo khác đă có cái nh́n thực tế hơn. Tờ Sun, nhật báo bán chạy nhất tại Anh Quốc viết "Thế giới là một nơi an toàn hơn với George W. Bush trở lại Văn Pḥng Bầu Dục ... Bush tái cử là tin xấu cho bọn khủng bố ở bất cứ đâu".

     The Telegraph, nhật báo bảo thủ nhận định "cử tri Mỹ đă chứng tỏ một lần cuối cùng rằng không thế lực nào trên thế giới có thể đe dọa quốc gia tự do".

     Tờ Nepszabadsag ở Hung Gia Lợi cho rằng "Có hay không có chúng ta th́ Hoa Kỳ cũng sẽ tiếp tục đường lối ngoại giao của 4 năm qua".

     Báo Der Tagesspiegel ở Đức b́nh luận "Châu Âu nên xét lại tham vọng, h́nh như ngây thơ, hành động như một đối trọng chính trị với Hoa Kỳ.

     Trong khi 25 quốc gia trong Liên Hiệp Âu Châu đưa ra tuyên bố muốn "nh́n về phía trước để làm việc chặt chẽ" với Bush th́ Chirac b́nh luận một Hoa Kỳ mạnh làm gia tăng nhu cầu một Châu Âu mạnh hơn về kinh tế và chính trị trong một thế giới đa cực hơn.

     Phần đông dư luận Á Châu sợ Bush sẽ mở rộng chiến tranh hơn trong nhiệm kỳ thứ hai. Tuy nhiên, họ cũng không tin vào tương lai tươi sáng nếu Kerry đắc cử với quan điểm hướng nội, thiếu quyết đoán và xoi mói nhân quyền, một vấn đề mà chính quyền Bush hầu như ít nhắc tới khi tiến hành cuộc chiến chống khủng bố quốc tế.

     Đa số dân Châu Á mong Hoa Kỳ có một nhiệm kỳ tổng thống mạnh và nhất quán.

     Tổng thống Bush đang nghĩ cuối tuần để sắp xếp nội các thích ứng với các mục tiêu quốc nội như cải tổ hệ thống thuế khóa; đại tu an sinh xă hội; phát triển giá trị gia đ́nh và niềm tin.

     Đối ngoại trong nhiệm kỳ 2, có lẽ chính quyền Bush sẽ chuyển giao nhiệm vụ an ninh cho người Iraq sau khi phá vở hạt nhân chống đối ở Fallujah để có thể rút dần Liên Quân khỏi đất nước này.

     Các nước đồng minh sẽ lần lượt rút quân sau ngày bầu cử ở Iraq như Tổng thống Bush tuyên bố sau khi tái cử "đang đi vào mùa hy vọng".

 

                                                                ĐẠI-DƯƠNG