Câu
Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam
Điện
Thư - Số 31
* Tháng
11 năm 2004
Điện
Thư Câu Lạc Bộ Dân Chủ xin trân trọng
kính chuyển đến các Diễn Đàn Điện
Tử, Cơ Quan Ngôn Luận và Độc Giả
trong và ngoài nước các tin tức, sự kiện
và bài vở liên quan đến t́nh h́nh dân
chủ Việt Nam. Như đă minh định
qua bản thông cáo và thư ngỏ của Câu Lạc
Bộ Dân Chủ trước đây, sự đàn
áp thô bạo của cơ chế độc tài sẽ
không làm chùn bước và bịt miệng
được các tiếng nói tranh đấu
dũng cảm cho nền dân chủ Việt Nam. Mọi
liên lạc xin gửi về : caulacbodanchuvietnam@yahoo.com
Tin
Ghi Nhận:
•
Mới đây, ông Lê Đức Anh, cựu chủ
tịch nước Việt Nam, đề nghị một
cuộc gặp mặt với thượng tướng
Nguyễn Nam Khánh để giải quyết về
vụ án siêu nghiêm trọng T4. Phiá ông Khánh dă từ
chối một cuộc tiếp xúc như vậy.
Ông Khánh khẳng định lập trường là
Đảng cộng sản phải sớm
đưa vụ T4 ra trước pháp luật.
•
Một
nguồn tin từ nội bộ cho hay, sắp tới
có thể Chính quyền sẽ cho thiết lập một
"uỷ ban chống bạo động" tại
Hà Nội. Được biết, một uỷ ban
như vậy đă được triển khai
tại Thành phố Hồ Chí Minh nhiều tháng qua,uỷ
ban này chuyên phụ trách các vấn đề phía
Nam. Xin được nhắc lại rằng, trong
nhiều năm qua đă có nhiều cuộc nổi
dậy của nhân dân ở nhiều tỉnh thành,
nhiều đoàn dân oan đă đổ về thủ
đô t́m công lư.Hà N̕! 7;i luôn cho rằng
đó là các cuộc biểu t́nh, gây bạo loạn
bất hợp pháp.----- O -----
Ban
biên tập: Cuộc
hành tŕnh đến với tự do là một cuộc
hành tŕnh đầy khó khăn, gian khổ. Nhiều
khi phải trả giá bằng máu và nước mắt.
Có những con người, dường như,
được sinh ra là để kiếm t́m tự
do. Tự do cho ḿnh, và tự do cho mọi người.
Họ luôn đi tiên phong bất chấp mọi sự
trừng phạt của giới cầm quyền.
Không một thế lực nào có thể cản bước
họ.
Một trong những người
như vậy là cố Trung tướng Trần
Độ, một nhà dân chủ hàng đầu
Việt Nam, đă quen thuộc với tất cả
chúng ta.
Cuộc đời ông giống
như một bản giao hưởng lớn. Vừa
đậm chất anh hùng ca, vừa phảng phất
nét bi ai. Đó cũng là
một cuộc "vật lộn" không ngừng,
thoát ra ngoài sự trói buộc của ư thức
hệ hạn hẹp, thoát ra ngoài sự sợ sệt
và những lợi ích cá nhân, để chiến thắng,
vươn tới chân-thiện-mỹ của cuộc
đời.
Là một Đảng viên cộng
sản, nhưng mọi ư nghĩ của ông
đă không xuất phát từ "lập trường
giai cấp", "lập trường Đảng"
mà xuất phát từ hiện thực xă hội,
nơi có tiếng rên rỉ, kêu than của nhân dân
đau khổ.
Tập "Nhật kư rồng
rắn" mà chúng tôi giới thiệu sau đây,
gần như là sự đúc rút của ông sau nhiều
năm quan sát, nghiền ngẫm từ thực trạng
đất nước.
Xuyên suốt tác phẩm là một
tấc ḷng v́ nước, v́ dân, và một
niềm khát khao mong mỏi cho một Việt Nam dân
chủ-phồn vinh.
Dù tập "Nhật kư rồng
rắn" không phải là tác phẩm cuối cùng
của ông, nhưng nó thâu tóm hầu như toàn
b&! #7897; những trăn trở của ông về
các vấn đề của đất nước.
Chúng tôi xin trân trọng giới
thiệu với quư độc giả tác phẩm
này.
Để tiện cho độc
giả trong việc theo dơi, chúng tôi sẽ chia
tác phẩm này làm 3 phần, đăng tải trong
3 số liên tiếp. Xin trân trọng giới thiệu
với quư độc giả phần 3.
Nhật
kư Rồng Rắn
Trần
Độ
Để
tặng các bậc lăo thành và các cựu chiến
binh hai cuộc kháng chiến, cùng các nhà trí thức
và tất cả những ai quan tâm đến tiền
đồ đất nước.
PHẦN
BA
I.
Thực Trạng Về Đường Lối Hiện
Nay
Hiện
nay, sau 15 năm đổi mới, quả thực
đất nước có nhiều thành tựu, tiến
bộ, nhưng tại sao ḷng người vẫn
chưa yên ? Hàng ngày rất nhiều lễ hội,
rất nhiều cờ hoa, rất nhiều mít tinh, rất
nhiều khẩu hiệu, rất nhiều băng cờ,
biển báo, rất nhiều diễu hành, rất nhiều
ca nhạc v. v… và v.v…
Cứ
chỉ trông vào đó th́ có thể tưởng
rằng nước ta lúc nào cũng đang tưng
bừng phấn khởi. Thế nhưng đi bất
cứ đâu, gặp bất cứ ai mà gợi chuyện
thời sự th́ đều có thể được
nghe các điều dằn vặt, các điều
trăn trở, các điều phàn nàn. Có những
người trong các cuộc hội nghị vẫn
hăng hái “hoan hô thắng lợi”, “hoan hô
Đảng sáng suốt và tài t́nh", nhưng
khi gặp trao đổi riêng th́ vẫn thở
vắn than dài … Người nghĩ đến những
vấn đề chung th́ phàn nàn nhiều nhất
về hai vấn đề:
- Sao
đất nước ḿnh nghèo nàn và chậm
chạp thế. Cái nhục nghèo khổ và lạc
hậu kéo dài đến bao giờ ??? Bây giờ
đă thắng lợi vẻ vang 26 năm rồi
…
- Sao
mà xă hội này nhiễu nhương quá thể,
người dân không được tự do.
Nơi nơi tham nhũng, cấp cấp tham
nhũng, ngành ngành tham nhũng. To tham nhũng to,
nhỏ tham nhũng nhỏ. Người dân đóng
góp nhiều thứ, nhiều lần quá, trong khi
lương thực không đủ ăn. Mất
dân chủ mọi lúc mọi nơi, mất tự
do hơn cả khi c̣n chế độ thực
dân.
T́nh
h́nh có thật thế không ? Tôi không phải
nói dài, cứ gặp bất cứ vị lăo thành
nào hoặc một người dân lao động b́nh
thường nào mà khơi chuyện ra th́ đều
được nghe đầy đủ, phong phú,
sinh động không bút mực nào tả xiết. Gặp
bất cứ một trung niên hoặc thanh niên nào
đang làm ăn khấm khá, phong lưu (không nói
đến những đại gia đầy quyền
lực) th́ đều gặp những lời kêu
ca vô tận, kêu ca công an, thuế vụ, các cơ
quan nhà nước v.v…
Một
sự kêu ca nữa thường nghe là sự kêu ca
về đạo đức xuống cấp, tệ
nạn xă hội không giảm mà ngày càng tăng,
sự quan liêu bất lực của cơ quan nhà nước
đến phát sợ. Nhiều việc oan khuất
ngất trời và kéo dài vô tận. Vậy th́
xă hội tươi đẹp ở đâu ?? Xă
hội dân chủ gấp triệu lần dân chủ
tư bản là ở chỗ nào ??
Ta
đă tốn bao công sức để mà xây
đắp mộng tưởng về một chế
độ tươi đẹp, một xă hội
tuyệt vời, ta lại tốn công tô vẽ cho
nó. Khi gặp đôi điều trục trặc, ta
thường an ủi nhau rằng đó là cục bộ,
là hiện tượng, c̣n về toàn thể và
bản chất, chế độ ta vẫn tuyệt
vời. Nhưng càng ngày các hiện tượng tiêu
cực, tệ hại trong xă hội càng nặng
thêm, rộng răi thêm, kéo dài thêm, đậm
đặc thêm. V́ thế, cái câu an ủi cho là
"cục bộ", cho là "hiện tượng"
… không thiêng nữa.
Càng
ngày cái hiện tượng càng bộc lộ rơ
bản chất. Bản chất chế độ ta,
xă hội ta là không đẹp, mà chủ yếu
là không dân chủ.
Như vậy th́ hiển nhiên là đường
lối xây dựng và phát triển đất nước
hiện nay chưa ổn, chưa thích hợp.
Đường lối (tôi nhấn mạnh là "xây
dựng và phát triển đất nước",
chứ không phải đường lối làm một
cuộc cách mạng nào và đánh đổ cái ǵ
nữa cả).
Đường
lối xây dựng và phát triển hiện nay có nhiều
mâu thuẫn và nhiều điều duy ư chí chủ
quan, không làm cho đất nước phát triển
nhanh mạnh được. Đất nước
không thể phát triển nhanh được bằng
các cuộc đón chào, chào mừng, bằng thi
đua, bằng băng cờ, bằng các cuộc vận
động … Đất nước chỉ có thể
phát triển nhanh bằng kỹ thuật và năng
suất, và trước hết là bằng dân chủ.
Xă hội ta hiện nay đầy tham nhũng,
đầy tệ nạn, sự phát triển cứ
chập chờn. Đường lối th́ cứ
nửa vời đầy mâu thuẫn. Mỗi một
tệ nạn đều có nguyên nhân trực tiếp
của nó, t́m ra nguyên nhân trực tiếp nhưng
không thể giảm bớt được tệ nạn
(chưa nói đến xoá bỏ).
- Chống
tham nhũng th́ tham nhũng ngày càng tăng.
- Chống
quan liêu th́ quan liêu ngày càng nặng.
- Giảm
biên chế th́ giảm một lại tăng
ba v.v…
Đó
là v́ ta không chịu phân tích đến nguồn
gốc của vấn đề. Nguồn gốc
đó là đường lối. Đường lối
đă sản sinh ra một hệ thống chính
trị cồng kềnh, chồng chéo, quan liêu,
"nhà nước hoá" tất cả các tổ
chức xă hội. Đó là một hệ thống
chính trị phản dân chủ và nặng nề, bất
lực. Mỗi người dân khi gặp khó khăn
và oan khuất khi t́m đến bộ máy th́
chỉ gặp phải sự đưa đẩy và
chờ đợi. Người dân không c̣n biết
kêu vào đâu! Đó là hệ quả tất yế!
;u của một t́nh trạng đường lối
nửa vời, bắt buộc phải tự thích
nghi với biến động thế giới, trong
nước, nhưng lại sợ sự thích nghi tổn
hại đến vai tṛ lănh đạo và những
danh cùng lợi.
Khi
đọc Dự
thảo báo cáo chính trị
cho Đại hội IX, tôi có nhận thấy nhiều
mâu thuẫn và nhiều điều đầy duy
ư chí chủ quan, tôi có viết một số
ư kiến nhưng rồi không gửi, v́ tôi
biết có gửi cũng không ai chú ư, thành ra
vô ích. Nay tôi trích một vài đoạn ghi vào
đây như sau:1. Bản dự thảo có một
cái tên rất hay, nhất là vế mở đầu
"phát
huy sức mạnh toàn dân tộc …".
Đó là một tư tưởng cực kỳ
hay, và đúng ư Hồ Chí Minh.
Nhưng nếu nói tiếp theo là để "đẩy
nhanh phát triển đất nước"
th́ ngắn gọn và nâng cao tư tưởng…
sức mạnh dân tộc hơn.2. Nhưng đọc
tiếp bản dự thảo, th́ thấy bản
dự thảo có hai điều không tốt. Đó
là nó đầy mâu thuẫn và hết sức
duy ư chí.
Cái mâu thuẫn lớn nhất là mâu thuẫn giữa
phát huy sức mạnh toàn dân tộc với định
hướng xă hội chủ nghĩa. V́
định hướng xă hội chủ
nghĩa là định hướng vào công hữu,
định hướng vào quyền lợi và vai tṛ
của giai cấp công nhân, mà đại diện là
nhà nước chuyên chính chỉ lo lănh đạo
đấu tranh giai cấp. Vai tṛ của toàn dân
tộc ở đâu ???
3.
Mâu thuẫn nói trên thể hiện rơ ràng nhất
ở đoạn nói về đấu tranh giai cấp:
“Nội
dung chủ yếu của đấu tranh giai cấp
trong giai đoạn hiện nay là thực hiện thắng
lợi sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện
đại hoá theo định hướng xă hội
chủ nghĩa, khắc phục t́nh trạng
nước nghèo …. xây dựng nước ta thành
…".
Buồn cười thật, nội dung của đấu
tranh giai cấp là thực hiện, khắc phục,
xây dựng, … Dự thảo không chỉ ra
được đấu tranh giai cấp giữa cái
ǵ và cái ǵ …
Hơn
thế, tiếp theo, dự thảo lại khẳng
định mạnh mẽ:
"Động
lực chủ yếu để phát triển đất
nước là phát huy sức mạnh tổng hợp
của toàn dân, của đại đoàn kết
toàn dân … kết hợp hài hoà các lợi ích cá
nhân, tập thể và xă hội, phát huy mọi
tiềm năng, nguồn lực của các thành phần
kinh tế của toàn xă hội".
Thế
mà lại cứ nhấn mạnh định hướng
xă hội chủ nghĩa với kinh tế quốc
doanh là chủ đạo, th́ chẳng phải là
triệt tiêu cái "động
lực chủ yếu"
đi không ???
Có
đoạn khác, có câu “Mối
quan hệ giữa các giai cấp, các tầng lớp
xă hội là quan hệ hợp tác và đấu
tranh trong nội bộ nhân dân, đoàn kết và hợp
tác lâu dài trong sự nghiệp ..."
Nhưng
trước đó, lại nói: do c̣n nhiều h́nh
thức sở hữu về tư liệu sản xuất,
nhiều thành phần kinh tế … nên "tất
yếu c̣n mâu thuẫn giai cấp và đấu
tranh giai cấp"
Thật
là mâu thuẫn và gượng ép …4. Dự thảo
có rất nhiều điểm duy ư chí rất nặng.
Có đoạn viết:
"Con
đường công nghiệp hoá của nước
ta có thể rút ngắn thời gian so với các nước
đă đi trước, vừa có những bước
tuần tự, vừa có những bước nhảy
vọt …”
Trong
khi ấy, thực tế là về tăng trưởng
kinh tế (GDP đầu người hàng năm), ta
đă trải qua 15 năm (1986- 2000) mới
tăng được 1,5 lần. Trong khi đó, các
nước họ chỉ cần thời gian để
tăng gấp đôi GDP như sau:
- Indonesia
2-3 năm.
- Hàn
Quốc 28 tháng.
- Đài
Loan 19 tháng.
Về
chuyển đổi cơ cấu kinh tế, th́
sau 15 năm, lực lượng lao động nông
nghiệp chỉ giảm được 4% (từ
74% rút xuống 70%), trong khi đó Hàn Quốc giảm
được 50%. Thế mà ta muốn “nhảy vọt”
nhanh hơn các nước đă đi trước.
Chuyện ngược đời !!! Có lẽ chỉ
nên nêu "cố
gắng đỡ chậm hơn".
Ta
đỡ chậm hơn các nước không xă
hội chủ nghĩa cũng đă là may cho dân
tộc, cho đất nước lắm rồi.
Ai lại phát huy sức mạnh toàn dân tộc
để cả nước đấu tranh mà tụt
hậu ngày càng xa, cứ "định hướng”
để ngày càng đi chậm, th́ chẳng uổng
công cho sức mạnh dân tộc lắm sao!
Ví
dụ nữa về cái duy ư chí là:
-
Nêu lên "Thực
hiện công bằng trong phân phối, khuyến
khích nhân dân làm giàu chính đáng và hợp pháp"
mà lại không có một chiến lược chống
tham nhũng cho rơ rệt, chỉ nêu lên chống
tham nhũng như là sửa chữa một khuyết
điểm “mụn ghẻ”, th́ vẫn là dung
túng tham nhũng, dung túng làm giàu bất hợp
pháp.
- Nêu lên "Khắc
phục dần sự cách biệt giữa thành thị
với nông thôn…",
"hàng
năm tạo ra hàng triệu việc làm mới …".
Thế mà báo cáo chính trị, về đường
lối, chính sách, lại chỉ loanh quanh với
"bằng
nhiều biện pháp, khuyến khích các thành phần
kinh tế, mở rộng! ngành nghề"
th́ lấy đâu ra hàng triệu việc làm ?
- Đáng lẽ phải khẳng định một
chiến lược xác định vị trí doanh
nghiệp tư nhân, khuyến khích sao cho xuất hiện
hàng chục vạn doanh nghiệp nhỏ và vừa,
mỗi doanh nghiệp thu hút vài chục lao động,
th́ việc ǵ Bộ Lao động -
thương binh - xă hội phải chạy vạy
t́m công việc. Đáng lẽ phải tôn trọng
kinh tế tư nhân, thu hẹp hợp lư kinh tế
quốc doanh kém hiệu quả, th́ lại cứ
sợ tư bản xuất hiện. Một nền
kinh tế muốn phát triển, không có các nhà doanh
nghiệp, các ông chủ và các người qu&#!
7843;n lư giỏi, mà chỉ có người đi
t́m chỗ làm thuê th́ t́m chỗ làm thuê
ở đâu ??
Vấn đề này nằm trong đường lối
và chiến lược chứ không phải chỉ
là những khuyết điểm, thiếu sót mặt
nọ mặt kia.
Cái đường lối và chiến lược
“định hướng” và “chủ động”
rất tai hại. Càng phát huy sức mạnh toàn
dân tộc, mà không sửa đường lối và
chiến lược, càng đẩy đất
nước vào chỗ tŕ trệ, chậm chạp.
Đảng đă phát huy sức mạnh toàn dâ!
n tộc đánh thắng giặc ngoại xâm rất
oanh liệt, nay v́ sai lầm đường lối
mà không phát triển đất nước th́ cái
"chệch hướng" (nếu có) chính là
cái chệch hướng rất nguy hại này, nó
làm tổn hao và phung phí sức mạnh toàn dân tộc.
Lại
một ví dụ duy ư chí nữa:
Trong
báo cáo có chỗ nêu:
"Văn
nghệ sĩ … phấn đấu có nhiều tác
phẩm có giá trị tư tưởng và nghệ
thuật, có tác dụng …"
Ai
mà chẳng muốn thế, các văn nghệ sỹ
lại càng muốn thế, và nhiều đại hội
cũng đă từng phấn đấu rồi
đấy. Nhưng làm sao có được các tác
phẩm đó trong khi chính sách tự do báo chí và
xuất bản bị bóp nghẹt.
Rơ ràng, chỉ có tự do th́ các mặt xă
hội mới phát triển. Đại hội VI
đă mở ra đường lối tự do,
đưa lại cho nông dân quyền được
tự do làm ăn, người buôn được
quyền tự do buôn bán, mở cửa cho xuất
nhập khẩu, đầu tư … th́ xă hội
mới đổi! , mới có bộ mặt phồn
vinh. T́nh h́nh đến đây rồi đóng
lại, chựng lại. Các thứ tự do, từ
tự do kinh doanh đến tự do sáng tác đều
bị xét nét, ngăn cấm, th́ làm sao mà
"phấn đấu có nhiều” được.
Báo cáo chính trị lẽ ra phải có đường
lối mới, chính sách mới, tư tưởng
mới … th́ lại cứ khư khư những
khẩu hiệu cũ, rồi nêu lên những nguyện
vọng để phấn đấu, tăng cường
và nâng cao, đẩy mạnh, th́ đại hội
chỉ “thắng lợi rực rỡ” trong hội
trường mà! thôi.
II-
Hăy T́m Một Lối Ra:
-
Thực ra trong những người có ư kiến
khác về đường lối, không có ai chống
chủ nghĩa xă hội cả. Ai cũng có ḷng
muốn đem lại hạnh phúc cho nhân dân, th́
việc ǵ phải chống chủ nghĩa xă
hội. Có ư kiến khác nhau chỉ là do nhận
thức và hiểu biết về chủ nghĩa
xă hội khác nhau.Tôi thấy:
-
Có một cách hiểu chủ nghĩa xă hội
thô thiển và nóng vội: chỉ cần xoá tư
hữu và thực hiện công hữu th́ có chủ
nghĩa xă hội. Cách hiểu đó ngược
lại tinh thần chủ nghĩa Mác. Mác thấy rằng
sức sản xuất xă hội cần phát triển
ở mức cao, cao đến độ không xă
hội hoá không được, cao đến mức
của cải thừa mứa, cần tổ chức
sự phân công cho công bằng hợp lư. Lúc
ấy, cần thực hiện những nguyên tắc
của chủ nghĩa xă hội và lúc ấy mới
có chủ nghĩa xă hội, c̣n nếu cứ
gượng ép có chủ nghĩa xă hội
trướ! ;c khi đủ điều kiện th́
chỉ có một chủ nghĩa xă hội nghèo
nàn bất công.
-
Có một cách hiểu chủ nghĩa xă hội
khác, một cách hiểu b́nh tĩnh hơn, khoa học
hơn. Đó là đến được với
chủ nghĩa xă hội c̣n là một con
đường xa tít tắp, lâu lắm. Trung Quốc
nói thời kỳ quá độ dài đến hàng
100 năm. Cách nói đó cũng không đúng; quá
độ là từ cái ǵ "quá độ"
sang cái ǵ chứ ? Mác nói đó là quá độ
từ chủ nghĩa tư bản lên chủ nghĩa
xă hội. Thế mà ở ta đă có chút chủ
nghĩa tư bản nào đâu. Ta chỉ có từ
nghèo khổ lạc hậu phát triển lên giầu
có và văn minh chứ không có qu! á độ nào cả.
Mà nếu có quá độ th́ phải có cái quá
độ này:
Phải:
quá độ từ tiền tư bản chủ
nghĩa lên thẳng hậu tư bản chủ
nghĩa, từ tiền công nghiệp lên thẳng hậu
công nghiệp, không qua chế độ tư bản
chủ nghĩa (đúng hơn là không qua chính quyền
tư bản chủ nghĩa). T́nh thế thời
đại hiện nay buộc ta phải bước
quá độ (hay là bước như vậy).
Đại
hội IV nêu khẩu hiệu xây dựng chủ nghĩa
xă hội trên cả nước. Đó là khẩu
hiệu bốc đồng, duy ư chí, là kết
quả của sự bốc đồng của Lê
Duẩn, quá say sưa về thắng lợi độc
lập thống nhất, ngược lại với
di chúc của Bác.
Nếu
sau 1975, ta tập trung nỗ lực vào sự hàn gắn
vết thương chiến tranh, giải quyết các
yêu cầu của các tầng lớp nhân dân, tạo
sự yên b́nh và b́nh thường hoá cuộc
sống như việc giảm thuế, chăm lo cho
thương binh liệt sỹ và gia đ́nh v.v…
để bù lại 30 năm gian khổ hy sinh của
dân, rồi từ đó đặt kế hoạch
từng bước phát triển đất nước.
Th́ như thế tốt hơn nhiều, và thiết
thực hơn nhiều. Sau những năm 90, mô h́nh
chủ nghĩa xă hội Xô Viết đă thất
bại (rơ là thất bại chứ không phải
thoái trào hay tiến trào ǵ cả)! , chủ nghĩa
xă hội phải tự điều chỉnh.
Trong khi đó, chủ nghĩa tư bản cũng
đang tự điều chỉnh, và ngày càng tiến
đến hậu tư bản chủ nghĩa. Chủ
nghĩa tư bản không thể đế quốc,
phát xít hơn như Mác hoặc Lê nin, dự đoán,
mà tự nó muốn cứu nó th́ nó buộc phải
dân chủ hơn. Thực ra, chưa ai h́nh dung
được sau chủ nghĩa tư bản th́
xă hội loài người là thế nào, và chủ
nghĩa xă hội cần điều chỉnh
như thế nào ? Nhiều học giả thế giới,
trong đó có những nhà dự
[1]
! 73;oán thiên tài, đều thấy rằng, phải
chờ có đủ yếu tố mới vẽ
được ra cái xă hội tương lai
đó, và mới đặt tên được. T́nh
h́nh thời đại đă và đang biến
động lớn như thế, xă hội Việt
Nam cũng biến động lớn. Việt Nam từ
một xă hội thuộc địa tiểu nông
lạc hậu dưới hai tầng thống trị
của thực dân, phong kiến đă trở thành
một xă hội của một đất nước
được thống nhất, độc lậ!
;p và tự do. Từ một dân tộc hầu như
mù chữ đă trở một dân tộc đầy
trường học, có hàng trăm trường
đại học, có hàng vạn giáo sư tiến
sỹ, cử nhân, hàng triệu tú tài, hàng năm
đều có gần 100% trẻ em 7 tuổi đến
trường.
Những
biến động thế giới trong nước
như vậy mà không có sự phân tích nghiêm túc, cứ
cố hô những khẩu hiệu từ cách đây
ít ra 50 năm rồi, ḥ hét kiên tŕ, kiên
định. Đó là một sự tŕ trệ khủng
khiếp, đă không đúng với duy vật biện
chứng của Mác-Lênin mà lại c̣n tự hào
là giữ vững quan điểm lập trường.
Đó là một thứ tư duy tŕ trệ lạc
hậu cổ lỗ rất kém thông minh. Nói cho sang
trọng: đó là một sự ngu trung (nghĩa là
trung thành một cách ngu xuẩn).Bây giờ phải
làm ǵ ?
Sự
thật không có ǵ khó khăn, và không có ǵ
đảo lộn cả. Các vị lănh đạo
đă nói được nhiều điều tốt
đẹp. Những điều tốt đẹp
đó cũng là nói theo dân mà thôi. Dân căm ghét
tham nhũng th́ lănh đạo cũng phải
ḥ hét "kiên quyết chống tham nhũng".
Dân thấy t́nh h́nh đang bê bết, lănh
đạo phải nói tự phê b́nh, và các văn
kiện đều phải nói về sự yếu
kém nhiều hơn. Dân yêu cầu dân chủ và kêu
ca t́nh trạng thiếu dân chủ th́ lănh
đạo cũng phải thêm chữ dân chủ
vào khẩu hiệu chiến lược.
Nhưng
nói thêm chữ thêm nghĩa vào chỗ này chỗ
khác th́ tốt đấy, nhưng hầu như
chưa có ư nghĩa ǵ. V́ ta vốn
đă có một thói tệ trầm trọng là
nói một đàng, làm một nẻo. Cứ căn
cứ vào chủ nghĩa th́ ta có bao nhiêu là tốt
đẹp. Ví như để trả lời điều
nhận xét là ta kém dân chủ, th́ một nhà lănh
đạo (hoặc một người phát ngôn thay
mặt lănh đạo) nói trên diễn đàn rằng
nước tôi có đầy đủ dân chủ,
chứng cứ là các quyền dân chủ ghi đầy
đủ ở Hiến pháp và các bộ luật,
có cả mộ! ;t văn bản pháp luật về
thực hiện dân chủ ở cơ sỏ. Và thế
là các vị lănh đạo đă "yên
chí lớn" về nền dân chủ của nước
nhà. Trong khi đó, những người trí thức
và người dân thường, từng ngày từng
giờ cứ phải tiếp sức với sự
bưng bít thông tin, cứ phải đối phó với
công an, thuế vụ, và dân pḥng, Vậy th́
họ chỉ thấy những lời nói tốt
đẹp kia là vô nghĩa.
Quả
thật là đất nước ta, xă hội ta
đang ở t́nh trạng không yên. Bất cứ
ở đâu, bất cứ lúc nào, và bất cứ
ai cũng có thể nghe thấy những lời phàn
nàn về tham nhũng, về đạo đức,
về tệ nạn và về mất dân chủ.
Xét
cho cùng th́ cũng là do thiếu dân chủ.
Nhân
dân (và nhất là giới lăo thành và giới
trí thức) có rất nhiều ư kiến hay.
Nhưng v́ không có dân chủ, nên không thu hút
được những ư kiến hay, bổ ích,
thiết thực đó. V́ vậy, phải giải
quyết từ vấn đề đường lối.
Đại hội IX đă qua rồi và không giải
quyết vấn đề đường lối. Vậy
th́ Ban Chấp hành Trung Ương phải bắt
tay vào chuẩn bị vấn đề đường
lối (có thể cho Đại hội sau).
Đường
lối sắp tới, theo ư tôi phải là
đường lối dân chủ hoá
Dân
chủ hoá không phải là một số công tác, một
số quyết định luật lệ. Dân chủ
hoá phải là vấn đề đường lối,
vấn đề chiến lược, vấn đề
chính trị xă hội. Ta biết có những nhà
trí thức quan trọng đă vẽ ra một bức
tranh xă hội tươi đẹp cho nước
ta ngay trước mắt, không cần phải định
hướng, cũng không cần xă hội chủ
nghĩa.
Bức
tranh xă hội đó là: Một xă hội có
4 yếu tố thiết yếu và quan trọng sau:
- Thực
hiện một xă hội công dân, tức là một
xă hội mà trong đó mỗi người dân
thực sự làm chủ thân phận, cuộc sống
của ḿnh, có một sự độc lập
tương đối trong làm ăn và sinh sống.
Nó khác hẳn hiện trạng xă hội ta ngày
nay, một xă hội mà trong đó mỗi người
dân chỉ là một người tuân phục. Xă
hội ta bây giờ chỉ có thần dân, không
có công dân.
- Một
nhà nước pháp quyền. Đó là một
nhà nước có kỷ cương tinh nhuệ,
không phải là một nhà nước cồng kềnh
và bất lực như hiện nay. nhà nước
đó phải thực sự là công bộc của
nhân dân, phục vụ từng người dân,
chứ không phải là một nhà nước chỉ
biết cai trị dân, sai bảo dân, và t́m
cách đục khoét của dân.
- Một
nền kinh tế thị trường. Đó là
một nền kinh tế hoàn chỉnh chứ
không cần định hướng ǵ hết.
Nền kinh tế đó có đủ các yếu
tố của thị trường và được
vận hành theo quy luật vận động của
nó. Nền kinh tế này sẽ kích thích phát triển
xă hội nhanh chóng tức là thúc đẩy
mạnh mẽ sự phát triển của sức
sản xuất. Rồi mỗi khi có một bước
phát triển khách quan của nó th́ lại có
chính sách thích hợp cho nó phát triển, khắc
phục mọi yếu tố ḱm hăm. V́
vậy càng không nên "định hướng".
- Là
một nền dân chủ thật sự. Nền
dân chủ này bao gồm cả xă hội công
dân và nhà nước pháp quyền. Nhưng một
điều nữa là bảo đảm tất cả
mọi quyền công dân đă ghi trong Hiến
pháp và các Công ước quốc tế. Chủ
yếu nhất là thực hiện ngay (thực hiện
chứ không phải ban bố) quyền tự do
ngôn luận, tự do ứng cử, bầu cử,
và quyền tự do lập hội.
***
Như
vậy, rơ ràng là Dân chủ là vấn đề
bao trùm lên mọi mặt của xă hội, về
chính trị, về kinh tế và văn hoá, tất
cả đều quy vào vấn đề dân chủ.
Dân
kêu ca hàng ngày, kêu ca ở mọi nơi mọi chốn
về sự thiếu dân chủ, kém dân chủ. C̣n
lănh đạo th́ trên diễn đàn cũng
như trên văn kiện đă công khai thừa
nhận kém dân chủ cả ở trong Đảng
và ở ngoài xă hội. Đại hội IX
đă ghi thêm vào, khẩu hiệu chiến lược:
"…
Xă hội công bằng, dân chủ, văn minh".
Một xă hội như thế quả thật cần
có 4 yếu tố như trên đă nói (bốn
bánh xe của một cỗ xe), đúng là không
đủ 4 yếu tố đó (4 bánh xe) th́ xă
hội không vận hành được. Vậy th́
vấn đ&#! 7873; dân chủ là vấn đề
chiến lược, vấn đề đường
lối, chứ không phải là vấn đề một
số công tác cụ thể như kiểm tra,
như lấy ư kiến, như bầu cử có
đa số, thiểu số v.v… Muốn thúc đẩy
sự phát triển đất nước, phải
xây dựng được một nền dân chủ,
nói cách khác, phải có một chiến lược,
một đường lối dân chủ hoá.
Đường lối dân chủ hoá hiện nay, cần
phải có, gồm:
1.
Một
mặt, phải đặt ra nghiên cứu, cải
cách lại toàn bộ hệ thống chính trị
hiện có, xoá bỏ chế độ Đảng
độc tôn lănh đạo. Phải thực hiện
đa nguyên, đa đảng. Các bộ máy khác phải
được xác định đúng vị trí, chức
năng, theo hướng sau:
- Quốc
hội phải là cơ quan quyền lực cao nhất,
có chức năng lập pháp.
- Chính
phủ phải là cơ quan quyền lực đầy
đủ để thực hiện hành pháp.
- Đảng
có thể là tổ chức chính trị quan trọng
nhất, là người đề xuất và kiến
nghị những vấn đề đường
lối, chính sách để Quốc hội và
Chính phủ quyết định. Nhưng nghị
quyết của Đảng không có giá trị chấp
hành ở chính quyền hay toàn dân. Toàn dân không
phải học nghị quyết của Đảng
mà chỉ chấp hành những quyết định
của chính quyền, tuân theo luật pháp của
nhà nước.
- Các
đoàn thể xă hội trong Mặt trận
Tổ quốc và ngoài Mặt trận Tổ quốc
thực hiện đúng những quy chế về
tổ chức xă hội, có hoặc không có
trợ cấp của nhà nước, không
được biến thành một bộ máy
hành chính và can dự vào các việc hành pháp. Như
thế mới thực hiện được
tinh giảm biên chế, giảm được tệ
nạn quan liêu, và như thế Đảng cộng
sản không mất đi lịch sử và vai tṛ
của ḿnh, trái lại sẽ có uy tín nhiều
hơn và được yêu mến hơn.
Bộ
máy nhà nước phải thực hiện đúng
khẩu hiệu đă nêu, và đó cũng là lời
của Chủ tịch Hồ Chí Minh: nhà nước
phải thực sự là đầy tớ của
nhân dân, là nhà nước của dân, do dân, và v́
dân.
Muốn
thế phải có quy chế thể hiện đúng
tinh thần đó. Ví dụ:
Cần
quy định:
- Mỗi khi một người dân đến hỏi
ở cơ quan nhà nước, và yêu cầu Cơ
quan nhà nước giải quyết việc ǵ th́
cơ quan nhà nước đó phải giải quyết
từ A đến Z và có thời hạn. Nếu việc
đó phải nhiều cơ quan và cấp Bộ giải
quyết, th́ chính cơ quan mà người dân t́m
đến phải là đầu mối đứng
ra liên hệ với cơ quan khác để giải
quyết, và phải giải quyết cho rơ ràng,
có xác định “được” hay “không
được”. Cấm triệt để thói “kính
chuyển” ! 3;ánh bùn sang ao, chỉ chỏ, rồi
mặc cho dân chạy vạy vô tận và tốn
kém. Chấm dứt t́nh trạng người dân
cứ phải chờ đợi và chạy vạy.
Cơ quan nhà nước có hệ thống thông tin
liên lạc thông suốt, phải dùng hệ thống
thông tin liên lạc đó phục vụ cho nhân
dân,, chứ không được ngồi chỉ tay
năm ngón.
Lại
ví dụ:
-
Người dân yêu cầu giải quyết công việc,
cơ quan nhà nước định cho ḿnh thời
hạn và báo cho người dân biết. Thời hạn
đó phải là tối thiểu, ví dụ 2 ngày,
hay 3 ngày. Ngoài thời gian đó mà người dân
phải chờ thêm th́ cơ quan phải có kinh
phí trả cho người dân phải chờ đợi:
mỗi ngày phải có tiền ăn và tiền trọ
cho người dân. Như thế dân mới yên
tâm, nhà nước mới đúng là nhà nước
v́ dân, của dân v.v…v.v…
Việc
cải cách hệ thống chính trị và cải
cách bộ máy nhà nước (thay v́ cái gọi
là cải cách bộ máy hành chính) là một việc
lớn và lâu dài, cần có nghị quyết của
Đảng, có nhiều đề thi, nhiều hội
thảo, thực hiện từng bước, không
thể làm ngay và làm đơn giản được.
2.
Mặt
khác có những việc cần làm ngay và có thể
làm được ngay:
Đó
là mấy việc như sau:A.
Sửa đổi ngay Luật báo chí và xuất bản,
bảo đảm thực sự cho tự do ngôn luận
như điều 69 của Hiến pháp.
Nghĩa là quy định rơ: ra báo không phải
xin phép, chỉ cần đăng kư, tư nhân
có thể ra báo, xuất bản cũng thế.
B. Sửa đổi các Luật bầu cử, băi
bỏ thể chế “hiệp thương”, bảo
đảm mọi người đủ điều
kiện tự do ứng cử, tự do vận
động và tự do lựa chọn trong bầu cử,
như điều 54 của Hiến pháp.
! C. Nếu có đặt ra sửa Hiến pháp, th́
sửa theo tinh thần Dân chủ hoá. Việc bỏ
điều 4 có thể trưng cầu dân ư,
nhưng cần bỏ hết những cái đuôi
“theo luật định” và “theo quy định
của pháp luật” ở một số điều,
v́ khi ra luật th́ luật thường lại
ngược với tinh thần của Hiến pháp,
rơ nhất là điều 69 về tự do báo
chí, quyền thông tin và lập hội.
D. Đối với kinh tế th́ nên quan niệm
lại vai tṛ kinh tế tư nhân. Tư nhân
được tự do kinh doanh và được
khuyến khích phát triển th́ sự ! phát triển
của đất nước mới nhanh được;
mới có điều kiện giải quyết công
ăn việc làm, và có điều kiện tốt
cho việc xây dựng nông thôn mới (công nghiệp
hoá, đô thị hoá).
Không nên sợ tư bản phát triển, mà cần
khuyến khích sự lớn mạnh của đội
ngũ doanh nhân, trong đó có những doanh nhân
thông minh và giỏi giang, có như thế th́
đất nước mới phát triển nhanh. Việc
này cũng chỉ là thực hiện tinh thần
"các thành phần kinh tế đều b́nh
đẳng" một cách rơ hơn và công bằng
hơn mà thôi. Mặt này Ch! ính phủ đă làm
nhiều việc tích cực, cần chính thức
thúc đẩy thêm mà thôi. Cần chấn chỉnh
công tác văn hoá và tư tưởng. Hiện nay,
văn hoá và tư tưởng bộc lộ rơ
tính chất chuyên chính độc Đảng, bóp
nghẹt và hăm doạ mọi tiếng nói một
cách vừa tinh vi vừa trắng trợn.
E. Toàn bộ công tác văn hoá được tiến
hành và biểu hiện như là một sự tuyên
truyền cổ động khổng lồ, tốn
kém công sức và tiền của. Hiện nay toàn bộ
hệ thống bộ máy văn hoá của nhà nước,
các báo chí, nhà xuất bản, ! các đoàn nghệ
thuật đều chỉ là công cụ của
Đảng, chỉ được huy động rầm
rộ để đón chào, kỷ niệm và chào
mừng. Nghệ thuật đích thực rất
khó sống, trừ sự hoạt động của
một số ít văn nghệ sỹ có ḷng tự
trọng và phần nào độc lập. Các nhà lănh
đạo nên tổ chức gặp gỡ ngay những
lăo thành cách mạng và trí thức có ư kiến
khác về đường lối, về chủ
nghĩa xă hội. Gặp gỡ một cách b́nh
tĩnh và trung thực, công khai, có báo chí tham gia.
Nghe một lần rồi nghe nhiều lần nữa,
nghe mộ! t nhóm rồi nghe nhiều nhóm nữa. Chắc
chắn lănh đạo sẽ nghe được
nhiều ư kiến bổ ích. Chấm dứt hiện
tượng mấy chữ “mở rộng dân chủ”
chỉ dừng lại ở nói, mà không thấy
làm, chỉ nghe được những lời nói
theo, những lời ca ngợi. Việc này sẽ
có một tác động thật lớn, làm phấn
khởi toàn xă hội. Tôi tin chắc như thế.
F. Phải giảm bớt các lễ hội, các lễ
kỷ niệm, các cuộc thi và các cuộc đón
chào (theo báo Đại Đoàn Kết: trong 6 tháng
đầu năm 1998, ngân sách chi kinh phí cho các cuộc
đ! ;ón huân chương là 500 tỉ đồng).
Như vậy th́ các cuộc kỷ niệm, mít
tinh và chào mừng c̣n tốn kém đến
đâu nữa? Trong khi ai cũng thấy nước
ta c̣n nghèo. Sự lăng phí của các cơ
quan nhà nước ai cũng trông thấy: các trụ
sở tỉnh, huyện, xă, các xe hơi xịn,
mà chỉ riêng tiền sửa xe hơi con trong một
năm cũng mất 1.500 (một ngh́n năm
trăm) tỉ đồng. Trong khi tiền đầu
tư th́ c̣n thiếu vv…
G. Phải thay đổi tư duy. Hăy từ bỏ
lối tư duy chỉ biết ca tụng, khen ngợi,
biểu dương, tâng bốc. Hăy khuyến khích
lối tư duy khách quan phê phán, luôn xét đoán
và phê phán những điều kém cỏi.
H. Phải giao cho Viện ngôn ngữ giám sát và uốn
nắn ngôn ngữ của báo chí, v́ báo chí hiện
nay có tác dụng phát triển ngôn ngữ, nhưng
cũng làm hỏng tiếng Việt nhiều lắm.
Có thể có một chuyên đề lớn về t́nh
trạng này.
Xin
tạm thời nêu mấy việc rất thiết
thực như trên, cần sớm làm. Chỉ cần
thực hiện mấy việc đó (hoặc chỉ
2 việc A và D) th́ có thể xă hội
đă có ngay bộ mặt mới và không khí mới.
Đó là bộ mặt và không khí dân chủ hoá.
Vấn
đề vai tṛ của Đảng cộng sản:
Lịch
sử đă ghi nhận, và trong ḷng người
dân cũng đă ghi nhận rằng Đảng
cộng sản đă từng có một lịch
sử oanh liệt và vẻ vang. Đảng cộng
sản đă góp phần quan trọng (chỉ
góp phần thôi, chứ không phải là tất cả
và duy nhất) vào thắng lợi lớn lao của
đất nước.
Điều
đó hơn 25 năm nay đă được nói
đi nói lại đầy đủ và quá đầy
đủ, thừa mứa nữa. Nay phải nói
cái khác đi, nói măi thắng lợi và vẻ
vang, người nghe và người đọc bắt
đầu chán rồi đấy.
Bây
giờ phải thấy dân chủ là vấn đề
thể chế, vấn đề chế độ.
Đảng cộng sản đă tạo ra một
chế độ không dân chủ. Đó là chế
độ độc đảng (độc tài) và
toàn trị, chính đảng đă thấy
rơ điều này và toàn dân cũng biết
điều này. Tôi đă biết rơ là "Hội
đồng lư luận” của Đảng
đă đặt ra nghiên cứu một “đề
tài khoa học" là "Một
đảng lănh đạo có dân chủ
được không".
Riêng tên đề tài đă chứng tỏ t́nh
trạn! g một đảng nắm quyền là có
"vấn đề" về dân chủ. Tôi biết
rơ là Hội đồng lư luận đặt
ra việc “nghiên cứu khoa học" này chỉ
ḥng để "chứng minh một điều
không thể chứng minh được”, đó
là "một
đảng lănh đạo cũng có thể có
dân chủ !"
Tôi
không biết kết quả nghiên cứu có ra
được "công tŕnh" nào không, nhưng
tôi được đọc qua bản “báo cáo
đề dẫn” để thảo luận, th́
tôi đă thấy rơ sự lúng túng và tắc
tị. Rơ ràng là không thể chứng minh
được. Rơ ràng là một đảng không
thể dân chủ, mà chỉ có thể phản dân
chủ.
Trong
đề dẫn có một đoạn nói về:
6 trở ngại và nguy cơ đối với dân
chủ của chế độ một Đảng
duy nhất cầm quyền. Chú ư là trở ngại
và nguy cơ.
Đó
là:
- Đảng
sẽ chủ quan, duy ư chí và quan liêu trong xác
định chủ trương, đường
lối.
- Đảng
dễ áp đặt ư chí của ḿnh với
nhà nước và xă hội, sắp đặt
người của Đảng vào các cơ quan
nhà nước, và đoàn thể xă hội,
tự đặt ḿnh lên trên nhà nước
và pháp luật, bao biện làm thay công việc của
nhà nước, mà không chịu trách nhiệm
pháp lư về những quyết định của
ḿnh.
- Hệ
thống các đoàn thể xă hội có thiên
hướng về hoạt động phục vụ
đường lối của Đảng hơn
là làm tṛn trách nhiệm đại biểu
cho nguyện vọng lợi ích của đoàn
viên, hội viên mà ḿnh đại diện. (Tôi
ghi chú thêm: các đoàn thể xă hội
đă biến thành công cụ tay sai của
Đảng. TĐ)
- Các
đảng viên có chức có quyền dễ sa
vào đặc quyền đặc lợi, tham
nhũng cửa quyền, gây phiền hà cho dân.
(Tôi ghi thêm: tệ nạn sùng bái cá nhân
được nhấn mạnh và khuyến
khích. TĐ).
- Người
dân rất khó kiểm tra giám sát được
các cơ quan quyền lực (gồm toàn người
của Đảng). (Tôi ghi thêm: Không phải là
khó, mà là không kiểm tra được, không
giám sát được, v́ chế độ của
Đảng là bịt mồm tất cả mọi
tiếng nói. TĐ)
- Dân
chủ xă hội bị vi phạm quá mức
th́ sẽ đổ vỡ tất cả (từ
chính quyền đến Đảng). (Tôi xin nói
thêm: Đúng ra không phải là 6 điều trở
ngại và nguy cơ, mà đây là thực trạng
xă hội mà chế độ độc
Đảng đă gây ra và đang gây ra).
Tôi
rất khen bản đề dẫn đă nhận
ra được sự thật, và dám nói lên những
sự thật này. Tôi chắc là các cơ quan
lănh đạo cấp cao đă được
báo cáo, cũng hiểu biết không kém cái sự
thật này. Tôi không biết trái tim các vị có c̣n
biết rung động, và đầu óc các vị
có thể xét đoán được không ?
***
Thế
rồi tháng 11 năm 1999, có một cuộc sơ kết
cái đề tài này. Trong bản sơ kết, một
"nhà lư luận" nêu ra điều kiện
để một đảng duy nhất nắm chính
quyền mà vẫn dân chủ được.
- Phải
là một Đảng cách mạng chân chính. (Tôi
b́nh thêm: một Đảng đầy rẫy
quan liêu, tham nhũng, phải vận động
để chỉnh đốn mà không có kết
quả, hoặc kết quả ít, có phải là
Đảng chân chính không ? TĐ)
- Phải
đủ trí tuệ, năng lực, bản
lĩnh, xứng đáng là đội tiền
phong của giai cấp công nhân, nhân dân lao động,
và của cả dân tộc. (Tôi b́nh thêm: một
Đảng hơn 2 triệu đảng viên, rồi
một Ban chấp hành 150 người, rồi một
Bộ chính trị và Ban bí thư 20 người.
Có một lần, một vị lăo thành đặt
câu hỏi: Đảng, hơn 2 triệu người,
có là nơi tập trung được trí tuệ
của 80 triệu dân được không ? Hơn
150 người hiện nay có phải đă là
tập trung trí tuệ của toàn Đảng không?
Hơn 20 người c! ó phải là tập trung
trí tuệ của 150 người không ?
Người đặt câu hỏi ra là đă
đặt ngay được câu trả lời:
chữ KHÔNG to tướng. Đó là sự thật.
TĐ)
- Coi
trọng đề cao và phát huy vai tṛ của
mặt trận dân tộc, các đoàn thể
nhân dân.
- Phải
có một tiền đề dân trí cao. Nước
ta có nhược điểm là không trải qua
chế độ tư bản chủ nghĩa, dân
chưa biết, chưa trải qua, chưa cần
dân chủ. (Tôi b́nh thêm: như vậy,
người sơ kết thừa nhận xă hội
có chế độ tư bản chủ nghĩa
có dân chủ hơn. Thế nào là dân chủ, thế
nào là không dân chủ ?. TĐ)
- Đảng
phải có phương thức tổ chức và
phương thức lănh đạo đúng
đắn. (Tôi b́nh thêm: hiện nay chưa
đúng đắn phải không ? Vậy có cần
đổi mới không ? TĐ)
Vậy
chỉ cần căn cứ vào mấy điểm
đó của đề dẫn và sơ kết th́
đă thấy rơ: không thể chứng minh
được rằng "một
đảng độc quyền lănh đạo
cũng có thể dân chủ !"
Thực trạng đă chứng minh một cách rơ
rệt là một Đảng mà lại độc tôn
và toàn trị th́ chỉ có thể phản dân
chủ.
Đảng cộng sản muốn xứng đáng
với lịch sử và nhân dân, phải đổi
mới triệt để.
Con đường đổi mới chỉ có thể
là con đường dân chủ hoá.
Và Đảng phải tự cải cách triệt
để, nếu không nguy cơ không thể lường
được. Không nên cứ tập trung cố gắng
vào việc đề cao và củng cố vai tṛ
lănh đạo độc tôn của Đảng,
mà phải thực hiện khẩu hiệu "Đảng
không có lợi ích nào ngoài lợi ích của nhân
dân, tức là sự phát triển nhanh và đất
nước trở nên giầu mạnh, dân chủ"
Phải hành động theo khẩu hiệu đó
mà chấm dứt tệ nạn nói một đàng,
làm một nẻo.
***
Ư
kiến của tôi về đại hội IX của
Đảng, và lư giải đâu là sức cản,
cũng như khi nói về t́nh h́nh đất
nước, nói về Đảng, th́ thường
là bất tận ngôn …
Nhưng
tôi muốn kết thúc đoạn nhật kư này
ở đây. Tôi chỉ biểu thị mong ước
của tôi là các nhà lănh đạo nên có sự
đối thoại trực tiếp (đối thoại
thực sự, chứ không phải là gặp qua loa
lấy tiếng) với các bậc lăo thành và
các nhà trí thức có ư kiến khác. Đó là những
người về tuổi tác, từng trải, kinh
nghiệm và học vấn đều hơn rất
nhiều so với phần đông những người
có trách nhiệm ở bộ máy lănh đạo
và quản lư xă hội hiện nay. Tôi cũng
cho rằng, cần phải truất bỏ ngay những
thủ đoạn của các cơ quan Công an như:
- Quản
chế khi không đủ lư lẽ và chứng
cớ để kết tội (Hà Sỹ Phu, Mai
Thái Lĩnh)
- Bắt
giam người vô tội vạ (Nguyễn Thanh
Giang trước đây). Đón bắt dọc
đường như bắt cóc (gần đây:
Vũ Cao Quận- Hải Pḥng)
- Cho
công an, những chú nhỏ đáng tuổi cháu nội,
cháu ngoại đến nhà hạch sách, đ̣i
gọi các cụ nhiều lần (Lê Hồng Hà,
Hoàng Minh Chính).
- Khám
nhà lấy tài liệu, cả khi vắng mặt
(Vũ Cao Quận), và giữa đêm hôm (Lê Hồng
Hà).
- Theo
dơi, nghe trộm điện thoại, phá rối
điện thoại, ngăn chặn điện
thoại một cách tuỳ tiện, xâm phạm
quyền thông tin và thư tín. (Hoàng Minh Chính, Trần
Độ)
v. v…v. v…
Những
hành vi đó không chỉ mất dân chủ, phi luật
pháp, xâm phạm quyền tự do công dân, mà c̣n
là những hành vi man rợ, vô văn hoá, bất lịch
sự, rất đáng lên án và phỉ nhổ.
Tôi biết rất rơ là những ư kiến của
tôi chưa thể đầy đủ, và chưa
thể hoàn toàn chính xác. Tôi rất mong có dịp
được gặp gỡ với những người
có khả năng xét đoán để trao đổi
ư kiến, và tôi sẽ được tranh luận,
bổ sung, đào sâu hơn.
Việc này bộ phận lănh đạo chủ
chốt đứng ra ch̗! 1; tŕ th́ tốt
nhất.
C̣n nếu chúng tôi có gặp nhau năm bẩy
người th́ lập tức lại có sự ḍ
xét, theo dơi, và rồi lại x́ xào cho là
chúng tôi bàn chuyện chống đối. C̣n nếu
chúng tôi có định hướng cho rơ ràng
theo Hiến pháp th́ lại phải xin phép
"theo luật định" và xin phép th́ chắc
chắn không được cho phép.
Rơ ràng là dân chủ hoá là yêu cầu cấp
bách quá rồi.
Không thể để đất nước