CỘNG SẢN + ĐỘC ĐẢNG = 
NGHÈO ĐÓI  & TỤT HẬU!


 

Ư kiến về nghị quyết 36

Nghị quyết 36 ư? - trật lấc!

            Họ leo lẻo : NQ36 tỏ rơ sự quan tâm của đảng và nhà nước với gần 3 triệu bà con ta ở nước ngoài.    

             Tôi đánh giá :  giả dối ! đạo đức giả ! trâng tráo!

             Họ uốn lưỡi : NQ36 sẽ khuyến khích bà con ta hướng về quê hương và tham gia xây dựng đất nước .    

             Tôi đánh giá :  ảo tưởng ! đến tết công-gô!

              V́ sao ?  - V́ những người chuẩn bị cho NQ, dự thảo NQ, thông qua NQ vẫn giữ nguyên cái năo trạng cổ lỗ : trịch thượng, ban ơn, bố thí, làm cha mẹ dân đen !

              V́ sao nữa ư ?    - V́ những người như ông Vũ Khoan, ủy viên ban bí thư trung ương, phó thủ tướng, như ông Nguyễn Phú B́nh thứ trưởng ngoại giao, chủ nhiệm ủy ban người Việt ở nước ngoài , 2 nhân vật chủ chốt viết nên bản dự thảo NQ này, cũng có chút ít học vấn, cũng có đi đâu đó ra nước ngoài, có phải là u mê mít đặc đâu,  mà khi đề cập đến vấn đề người Việt ở nước ngoài lại quên khuấy đi – hay cố t́nh giả bộ quên - vấn đề đầu tiên là : do đâu mà có gần 3 triệu người Việt rải rác khắp nơi ? Phải đi từ nguyên nhân cơ bản mới nh́n ra vấn đề và giải quyết vấn đề chứ !

             Vậy nguyên nhân cơ bản ấy là ǵ ?  Họ có dám nh́n vào sự thật hay không ? Hay vẫn cứ giả chột, giả mù ?   Xin nói thẳng ra là : hèn !

             Vậy xin thưa : số đông bà con ta lớp lớp gạt nước mắt bỏ nước ra đi, trên những tàu thuyền ọp ẹp, trước sóng to gió lớn của biển cả hung dữ, chỉ v́ một lọat chính sách : ‘’trả thù ‘’, ‘’phân biệt đối xử ‘’, ‘’hạ nhục kẻ thua trận ‘’,’’cải tạo bằng nhà tù ‘’, ‘’diệt trừ tư sản’’, ‘’cưỡng bức đi kinh tế mới ‘’,’’ xét theo lư lịch ‘’, ‘’hộ khẩu thành phố không cấp cho bọn ngụy ‘’… Để đến mức người dân có lương tâm và tự trọng cảm thấy bơ vơ lạc lơng trên chính quê hương ḿnh ; đến độ cái cột đèn có chân cũng phải ra đi …

             Những vị làm ra NQ 36 của đảng CS lẽ ra nên hỏi ư kiến các vị CS lăo thành như ông Trần Trọng Tân chẳng hạn , khi về hưu rồi, ngẫm nghĩ sự đời một cách ngay thật, đă kiến nghị với đảng ‘’ nên chú ư đến tâm trạng nặng nề của những nạn nhân do sai lầm các chính sách của đảng ‘’, hay ông Dương Đ́nh Thảo từng là phó bí thư thành ủy Sàig̣n : ‘’ đảng ta đă mắc nhiều sai lầm rất nghiêm trọng, phải kiểm điểm nghiêm túc, nếu không tôi có cảm giác chẳng bao lâu nữa đảng sẽ mất quyền lănh đạo. ‘’

             Cho nên ṣng phẳng mà nói đại đa số người Việt ở nước ngoài là nạn nhân, mà kẻ gây nên quốc nạn ấy chính là đảng CS với những chính sách ‘’ đại đoàn kết ( !)‘’, ‘’rộng lượng, bao dung, nhân đạo(!) ‘’ lộn ngược như kể trên. Đó là chưa kể đến vụ Công an theo lệnh đảng bán băi, bán tàu, thuyền, bán chỗ ngồi, thu vàng, thu cả nhà cửa tài sản, rồi bắt đi bắt lại nhiều lần… ; và do ḷng tham không đáy mà tàu ọp ẹp, máy hỏng,quá tải, bị hải tặc, bị giông tố, biết bao nhiêu bà con ta chết ch́m tức tưởi dưới đại dương !

            Nay kẻ tội phạm - những tội ác chồng chất, khủng khiếp, rụng rời, với số nạn nhân chưa biết nổi là bao nhiêu - qua NQ 36 lại rủ ḷng thương hại ban ơn cho những nạn nhân c̣n sống sót, do chính ḿnh gây ra.  Thật là ngang ngược, thật là mỉa mai, phải nói (xin lỗi nếu ai đó nghe nghịch nhĩ ) thật là đểu cáng !

           Cho nên, theo tôi, muốn tạo nên mối quan hệ mới giữa đồng bào ở hải ngoại với chính quyền CS trong nước, NQ36 chỉ thiếu có 2 chữ :’’ xin lỗi !’’

            Ở một nước văn minh, chỉ sơ sơ đụng chạm nhau, ai cũng biết mở mồm : xin lỗi ! Vậy mà kẻ phạm những tội ác nhiều vô kể, nặng vô biên – bao nhiêu sinh mạng, tài sản, máu và nước mắt, khổ đau và uất hận ? -  vẫn nhâng nháo ban ơn, vênh váo dạy bảo những nạn nhân của ḿnh ! Thiếu 2 chữ ‘’xin lỗi‘’ trên cơ sở nhận ra sai lầm th́ hàng vạn chữ cũng chỉ là bất lương ! mà ‘’xin lỗi‘’ chỉ nâng cao chứ đâu có hạ thấp nhân cách !

            Ở các nước Đông Âu, các sứ quán VN cũng ch́a ra NQ36 để uốn lưỡi ban ơn. Tôi xin kể lại lời một bạn trẻ ở chợ Sân vận động Vacsava đầu tháng 8/2004: ‘’ Các quan chức trong sứ quán là h́nh ảnh thu nhỏ của chính quyền trong nước. Bọn họ quan liêu, ăn bẩn không thể tưởng, chuyên lợi dụng chức quyền về cấp giấy tờ, vida, đi về nước để hành, rồi móc túi bà con ta ;họ quyên tiền ’xóa đói giảm nghèo’ nhưng chẳng có biên nhận, biên lại ǵ hết.

Họ ba hoa về NQ36, nhưng chính là do chính sách của đảng CS không  mang lại ấm no , không có tự do tối thiểu đă buộc chúng tôi phải sang đây kiếm ăn vất vả lắm! thế mà họ c̣n bám theo như đỉa để hành hạ và móc túi bà con ta! Chúng tôi bảo: sứ quán họ là nơi mất vệ sinh nhất giữa thủ đô này!‘’.

           Đó, gần 3 triệu bà con ta khắp nơi – di cư  từ 1950 hay từ 1975, từ miền Nam hay từ miền Bắc -  ‘’hoan hỉ’’ đón nhận NQ36 như vậy đó.

           Báo chí trong nước loan tin, sau NQ36 của Bộ chính trị, chính phủ sẽ có chương tŕnh hành động mọi mặt (!); có nhiều sáng kiến (!) như: mời chuyên gia về giúp nước, mở trại hè cho thanh niên trong và ngoài nước, in sách học tiếng Việt cho ngoài nước, có ngân sách lớn cho NQ36…

           Xin chớ đánh giá thấp ư thức chính trị, ḷng tự trọng của bà con ta ở nước ng̣ai. Sẽ có ngày vỡ mặt !  Xin hỏi ngay các vị đă ca ngợi ‘’đảng ta‘’, ’’nhà nước ta‘’ như các trí thức Việt kiều Nguyễn Đăng Hưng ở Bỉ, Đặng Lương Mô ở Nhật, Nguyễn Chánh Khê ở Mỹ xem; có khi ngay các vị đă quỳ gối quy phục này cũng không ngửi nổi cái NQ36, lời lẽ xưa cũ đến 20, 30 năm!

           Cho nên: có ai hỏi cái NQ36 có đáp ứng nguyện vọng của bà con ta ở hải ngoại và dụ dỗ được bà con không?

            Tôi xin khẳng định rất gọn :  Trật lấc !

Bùi Tín.  Paris. 5/9/2004

 

Vụ án siêu nghiêm trọng trong cung đ́nh Hànội :

                                                   

                                    Đợt 3 của chiến dịch phản công

 

·        * công luận trong, ngoài nước vào trận   *diệt internet, thanh niên càng ṭ ṃ   * cuộc đấu khẩu lư thú    * đợt 3 chiến dịch phản công                                      * Bộ chính trị bị lên án là vô nguyên tắc                           Bùi  Tín

 

      Những ngày cuối tháng 9 này đối với chính quyền Hànội là những ngày đen.VN bị xếp vào số 7 nước đối xử tồi tệ nhất với các tôn giáo ; bị phê hạnh kiểm ‘’xấu‘’ trong bài trừ nạn buôn bán ma túy ; bị chê cười kết bạn thân với bọn quân phiệt Myamar ; bị chỉ mặt thực hiện chính sách dùi cui đối với báo chí và tổ chức quần chúng (phi chính phủ -ONG) trong cuộc họp Á-Âu ...VN có 3 đến 6 tháng để sửa hạnh kiểm đối với các tôn giáo, nếu không sửa các biện pháp gay gắt sẽ bắt đầu !

 

Lan rộng :     Họa vô đơn chí . Vụ án siêu nghiêm trọng tháng qua loan rộng trong công luận ; cả trong và ngoài nước, không có cách nào bưng bít nổi nữa. Các du học sinh trở sang Paris sau hè, thuộc ngành y, luật, văn... đều kể khá rơ về vụ án này ; nhóm ca trẻ sang dự lễ hội ‘’ Humanité ‘’ của ĐCS Pháp tuy không được chính thức phổ biến về chuyện này, vẫn có thể kể cho người thân Việt kiều về ‘‘2 ông tướng choảng nhau’’, về các vị chụp mũ nhau là CIA ...   Một số người Việt về nước thăm gia đ́nh tháng này kể lại ở Sàig̣n, Hànội, có đến hơn một nửa số cán bộ gặp ở khách sạn hay gia đ́nh có biết đến vụ án, có người kể rơ nội dung thư ông Giáp, thư ông Nam Khánh, và cả những bài viết ở nước ngoài về vụ này . Từ trong nước cho biết một số cựu chiến binh, thương binh thương tật cao đă tận t́nh mang các tài liệu quư hiếm ‘’quốc câm ‘’ đi các tỉnh để đưa tận tay các bí thư tỉnh ủy, ủy viên trung ương, v́ gửi bưu điện bị chặn hết. Một nét thú vị là một số quán sách tư nhân bắt đầu bán chui những tài liệu về vụ án :’’thư đại tướng 30, thư thượng tướng 50 (30 ngàn và 50 ngàn đồng)v́ dài hơn ‘’, có khi bán kèm với sách giáo khoa nhân khai trường. Thời buổi kinh tế thị trường, công an phường được chấm mút, có nhu cầu là có hàng hóa .

 

Đấu khẩu :  Đó là cuộc đấu khẩu lư thú giữa tướng Nam Khánh với ông Phan Diễn, thường trực Ban bí thư, vào chiều ngày 8/7 tại trụ sở Ban bí thư TW 4 Nguyễn Cảnh Chân, giữa lúc TW đang họp lần thứ 10( khóa IX). Ông Diễn phê b́nh ông Khánh đă đưa ra công khai các tài liệu mật của đảng, nhà nước trong lá thư ngày 17/6/2004 ; ông Khánh bác bỏ lời phê b́nh, nói rơ ông tự tay mang đến Văn pḥng TW đảng để nhờ chuyển đến tận tay từng người trong TW đảng ; bị lộ là do các nơi ấy .

     Ông Diễn báo tin BCT (bêxêtê= bộ chính trị )chủ trương không đưa toàn bộ vụ án ra TW, mà chỉ báo cáo với TW là đă truy tố, xét xử tù từ 5 năm trở lên 4 bị can trong vụ án này là : Nguyên, Chấp,Vinh và thị Hà. Đă ra lệnh TC2 từ nay không được ḍ xét nội bộ đảng ; BCT không đưa việc liên quan đến cán bộ lănh đạo cấp cao ( ngụ ư Lê Đức Anh) v́

đó là chuyện quá cũ, thiếu bằng chứng , rất phức tạp, không kết luận được...

    Ông Khánh bác bỏ các lập luận của BCT, cho đó là quan điểm cơ hội hữu khuynh, phạm nguyên tắc của đảng ; TW là cấp cao hơn BCT, TW bàu ra BCT và kiểm tra công việc của BCT, BCT không có quyền ǵ che dấu, không cho TW biết và thảo luận đến nơi đến chốn vụ án cực kỳ nghiêm trọng này. Hai là bất cứ ai làm sai, dù ở cương vị nào, cấp nào, thành tích ra sao, tuổi bao nhiêu, đều phải bị xét xử theo điều lệ đảng và luật pháp,không thể loại trừ một ai..    Trong cuộc đấu khẩu rơ ràng là ông Khánh ghi điểm.

 

 Phức tạp quá!: Đó là lời than của ông Diễn khi chia tay ông Khánh, sau khi ông Khánh nói rơ ư ḿnh sẽ làm là  mang lá thư ngày 17/6 đến cuộc họp TW để đưa cho các ủy viên TW, v́ về nguyên tắc mỗi đảng viên có quyền đưa thư, khiếu nại đến ban chấp hành TW, bộ chinh trị, ban kiểm tra TW... Việc BCT ngăn cản không cho TW nhận lá thư của tướng Nam Khánh là một chủ trương ngang trái, dại dột, khiêu khích toàn Ban chấp hành TW .Thật ra, sau đó ông Khánh không vội ; ông cố tranh thủ công luận, huy động các cựu chiến binh năng nổ mở rộng diễn đàn đă, do đó mà chư vị hảo hán Như Thiết, Hùng Cường, rồi cả nhà dân chủ hàng đầu Nguyễn Thanh Giang, nhà trí thức khá là nổi tiếng Bắc Hà vào cuộc, cùng với những buổi phát thanh tiếng Việt của RFA,RFI,VOA,BBC,SBS, và các mạng internet , làm cho vụ án sôi nổi hẳn lên . Đến cuối tháng 8 thư số 2 mới bắt đầu được mang về các địa phương do các phái viên mang đi để tránh sự ngăn chặn của bưu điệ nđược canh giữ cẩn mật theo lệnh ban tư tưởng và văn hóa. Nay th́ mỗi ủy viên TW đă có một hồ sơ dày cộp đủ loại tài liệu của vụ án, do thiện chí của các cựu chiến binh nhiệt thành.

 

Phản công đợt 3 : Có thể coi lá thư ngày 3/1/2004 của tướng Giáp là trận mở màn của một chiến dịch phản công dài hơi để dành toàn thắng ; đó là đợt 1. Thư cố t́nh gửi trước

lần họp thứ 9 của TW, khi bước vào năm kỷ niệm 50 năm Điện Biên Phủ. Nhưng không có trả lời ! Thật là phũ phàng ! Vậy mà đă có cả luật, sắc lệnh, chỉ thị về nghĩa vụ phải trả lời theo thời hạn các đơn từ, khiếu kiện của công dân ! công dân + công thần Vơ Ngyên Giáp hẳn hoi !

     Vậy th́ phải mở đợt phản công thứ 2 : đó là lá thư của tướng Nam Khánh, bằng chứng nhiều hơn, lư lẽ đầy đủ hơn, t́nh tiết cụ thể hơn, nguyên nhân rơ ràng hơn. Đúng vào lúc chuẩn bị cuộc họp TW lần thứ 10 (khóa IX) ; BCT buộc phải trả lời qua cuộc gặp kể trên. Và BCT phải có chủ trương như ta đă biết . Ông Khánh cứng cỏi, vậy th́ xuất tướng cố thuyết phục tướng Giáp – do đó có cuộc thăm ông Giáp tại nhà của ông Mạnh, rồi ông Đỗ Mười nữa. Vô hiệu ! Chủ trương của BCT rơ ràng là yếu, là non, là vô nguyên tắc, không có chỗ dựa lư lẽ của điều lệ đảng, không có cơ sở pháp lư. BCT đă hở sườn .

    Vậy th́ phải mở tiếp đợt phản công thứ 3 . Mục đích đợt này là tranh thủ thêm công luận trong và ngoài nước, tranh thủ thêm từng người trong BCT, đặc biệt tiếp cận từng ủy viên TW tại chức (qua các ủy viên TW và ủy viên BCT các khóa trước, các vị lăo thành cách mạng , các tướng lĩnh, cựu chiến binh có uy tín, trí thức có tiếng...) để mong tác động đến cuộc họp của TW lần thứ 11- khóa IX sắp tới, vào tháng 11 này.

 

Thuận lợi : Đợt 3 có một số thuận lợi mới. BCT đă mở mồm, không thể câm lặng nữa.BCT đă ngửa bài ra, nói rơ chủ trương và lư lẽ. Chỗ yếu chí mạng là chủ trương : ‘’ BCT phải chọn vấn đề ǵ trực tiếp ảnh hưởng đến nội bộ đảng, nhà nước, quân đội mới làm, báo cáo cho BCT rơ chứ không báo cáo cho TW, có việc không nói cụ thể cho TW và không thảo luận ‘’ ; và ‘’ sự liên quan của  một số đồng chí lănh đạo trước đây, v́ đă lâu rồi và không ảnh hưởng trực tiếp đến nội bộ đảng hiện nay nên không làm ; v́ đưa ra vấn đề này, sẽ tranh căi rồi không kết luận được, sẽ làm t́nh h́nh phức tạp thêm ‘’. Rơ ràng BCT tự đặt ḿnh cao hơn TW, trên thực tế tiếm quyền của TW,  khinh thường TW, tự cho ḿnh cái quyền  cho TW biết điều ǵ th́ chỉ được biết điều ấy ,  nhằm bênh che những kẻ bị cáo. Làm sao mà TW chịu nổi cái điều ngạo mạn vô lư như vậy.

         Phe của Lê Đức Anh cố trấn an dư luận, làm như không có chuyện ǵ ; họ bố trí cho ông Anh xuất hiện trong 2 buổi lễ ở Hànội - buổi Tuyên dương các anh hùng thời đổi mới và lễ kỷ niệm CM tháng 8 cùng Quốc khánh 2/9- nhưng chỉ làm lộ tẩy thêm về thế cô độc đến thảm hại của ông ta trước sự quan sát chăm chú của người dự. Chỉ có vài người ra đón, bắt tay hời hợt, ông ngồi đực suốt 2,3 giờ,như tượng gỗ, không chút sinh khí ; trong khi ông Giáp được chào đón sôi nổi, đông đảo người bao quanh, tṛ chuyện.Cuộc tŕnh diễn càng lộ rằng quả thật đang có chuyện rất không b́nh thường !

 

Phán đoán : Rơ ràng vụ án đang mở rộng. BCT lúng túng to. Cố chặn đứng việc những lá thư nguy hiểm bị lộ th́ các điều cơ mật lại càng được truyền bá sâu rộng; truy lùng để ngăn chặn th́ chỉ càng kích thích sự ṭ ṃ; viẹc đóng cửa 65 cửa hàng internet ở Sàig̣n chính là để bưng bít vụ án, th́ máy compuytơ tư nhân và nơi công sở càng đông khách t́m đọc, vượt qua cả tường lửa .

      Cuộc họp TW lần 11 sắp đến sẽ có thể là cuộc họp sôi nổi, thậm chí là sóng gió, hiếm có trong lịch sử đảng CSVN. Khó có thể gần 150 vị TW lại chịu để cho một BCT suy yếu , kém phẩm chất nhất, thiếu uy tín nhất, một tổng bí thư thiếu bản lĩnh nhất, xỏ mũi dắt đi. Càng khó hơn TW chấp nhận sự áp đặt của BCT là không thảo luận về vụ án, coi như bộ chính trị đă giải quyết chính xác và xong xuôi! Trước mắt đông đảo đảng viên và nhân dân, họ sẽ mất hết tư cách, danh dự, niềm tin .

      Cuộc họp nhiều khả năng sẽ thảo luận về vụ án, về toàn bộ vụ án; TW sẽ đ̣i phải được nghe báo cáo tường tận, không cắt xén của Ban điều tra liên ngành được thành lập từ đại hội VIII và khi đă thảo luận th́ không thể làm qua loa, đại khái, mà phải thảo luận đến cùng, có thể phải biểu quyết về các vấn đề cụ thể, như : có truy tố bị cáo ra ṭa án không? những bị cáo là ai? những ai là ṭng phạm ? việc xét xử tiến hành ra sao?

      Đảng CS đă quen với nếp độc đoán. Tổng bí thư đưa ra điều ǵ thường được BCT nhất trí cả ; BCT đưa ra th́ TW hoan hô với 100%, hoặc gần 100% tán thành. Lần này khó được như vậy.Nay có thể là lần đầu TW bác bỏ chủ trương của BCT, coi đó là sai nguyên tắc và tự đứng ra giải quyết. Theo ông Nam Khánh, hiện có 3 ư kiến khác nhau : một là thấy rơ tính chất nghiêm trọng của vụ án và thấy phải giải quyết cho rơ ràng; hai là muốn che dấu sự thật, ỉm đi, bóp ngẹt; ba là c̣n phân vân , lưỡng lự, chưa có chính kiến. Chính do đó mà phải thảo luận kỹ càng, triệt để, trao đổi ư kiến, t́m ra sáng kiến, ra giải pháp . ĐCS không có nếp sinh họat dân chủ, không có kinh nghiệm điều khiển một cuộc tranh luận dân chủ, họ có lư do để ngần ngại .Nhưng không thể rút lui được nữa. Sao không coi đây là dịp để học hỏi và tiến lên, trưởng thành trong sóng to, gió lớn. Trong tranh luận, những người theo 3 lọai ư kiến trên sẽ chuyển hóa, thay đổi và nghị quyết cuối cùng sẽ theo đa số sau khi biểu quyết, như điều lệ đảng quy định.

 

Thời cơ : Phe cánh tướng Giáp coi hiện tại là thời cơ hiếm để mở đợt tấn công thứ 3. Họ mở rộng tuyên truyền trong và ra ngoài nước với diện rộng, với điểm là các ủy viên TW đảng, mà hơn một nửa tản mạn ở các tỉnh (mỗi tỉnh có 1 hay 2 người), số ủy viên TW tập trung  ở Hànội là 1 phần 3 , để dành cho được đa số trong cuộc họp TW tới.

       Một điểm vận động nữa của phe này là lôi kéo Ban kiểm tra TW đảng gồm 9 vị do ông Trần Quốc Hùng làm Trưởng ban, với lập luận ; TW bàu ra BCT và Ban kiểm tra TW, do đó Ban kiểm tra có trách nhiệm độc lập của ḿnh , nếu có điều ǵ không thống nhất với BCT th́ có quyền báo cáo với TW.

       Một nét đáng chú ư là phe này rất cảnh giác, giữ ǵn chặt chẽ để không bị sơ hở tạo cớ cho đối phương làm hại. Họ rất cẩn thận, từ tốn,’’ đánh chắc, tiến chắc ‘’ như ở Điện Biên Phủ nửa thế kỷ trước. Do đó mà thư ngày 15/7 của tướng Nam Khánh giữa tháng 9 mới đưa được toàn văn ra nước ngoài.

       Anh chị em dân chủ coi đây là thời cơ để thức tỉnh công luận về sự tệ hại của một chế độ độc đảng, độc quyền, độc đoán, và từ vụ án này mà thấy rơ thêm nhu cầu cấp bách xây dựng một thể chế dân chủ đa nguyên, có đối trọng, có luật pháp, lấy lá phiếu thật sự tự do của công dân làm trọng tài. Sự thật trong vụ án này được sáng tỏ có thể mở đường cho nhiều vụ án bất công khác được xem xét lại.

 

       Chiến dịch giữa 2 đối thủ , một bên phản công liên tục, một bên pḥng thủ tích cực, chưa ngả ngũ.  C̣n phải vài đợt đọ sức, vài hiệp vật lộn nữa mới có thể ngả ngũ.  Cuộc sống mái giữa 2 thế lực thật hấp dẫn v́ nó phơi bày nhiều sự thật bị che dấu quá lâu, gợi cho mọi người Việt, cả trong và ngoài nước, những suy nghĩ phong phú và sâu sắc về chế độ chính trị của đất nước và trách nhiệm của người công dân, nhằm góp phần đưa quê hương tiến kịp thời đại.

 

Bùi Tín - Paris ngày 24/9/2004..