Phỏng
Vấn
-
Tôn Vân Anh và Robert KRZYSZTON (Balan) Phỏng Vấn Ông
Bùi Tín
Câu 1-) Chào ông Bùi Tín. Trước hết xin
ông cho biết hành tŕnh dẫn ông đến ĐCS
và QĐND?
-Bùi Tín: Xin chào bạn đọc của Báo....
60 năm trứơc, chiến tranh thế giới
2 kết thúc, phát xít Đức và Nhật đầu
hàng, hệ thống chính quyền cai trị 3 nước
Đông dương thuộc Pháp (Việtnam, Lào, Cambốt)
của phát xít Nhật bị tê liệt, chờ
ngày quân đồng minh đến giải giới
và trở về Nhật, phong trào Việt Minh do ĐCS
Đông Dương lănh đạo đă phát động
cuộc Tổng khởi nghĩa tháng Tám (19/8/1945) thắng
lợi.
Tôi tham gia cuộc Tổng khởi nghĩa
ở thủ đô Hànội khi 18 tuổi, với tất
cả ḷng hăng hái của người thanh niên một
nước thuộc địa mong thoát khỏi ách
cai trị thực dân.
Ngay sau đó, chính phủ Pháp đưa quân đội
viễn chinh và lê dương sang chiếm lại
Đông dương. Họ nghĩ rất sai lầm rằng
''uy tín, sức mạnh của nước Pháp là
ở chỗ có một hệ thống thuộc
địa rộng lớn''!. , đi ngược lại ư chí dành tự do của
dân thuộc địa.
Tôi vào ngay QĐND từ tháng 9/1945 để bảo
vệ nền độc lập non trẻ. Tháng
3/1946, tôi vào đảng CS trong chi bộ một
đơn vị QĐND, v́ ĐCS là đảng duy nhất
lănh đạo cuộc kháng chiến giành độc
lập cho Tổ quốc.
Từ đó, tôi đă ở trong QĐND 37 năm
2 tháng (9/45 - 11/82); tôi chuyển ra làm việc tại
Báo Nhân Dân của Đảng CS từ tháng11/82; tôi
là Phó tổng biên tập nhật báo Nhân dân, đồng
thời là Tổng biên tập tuần báo Nhân dân
Chủ nhật. Đến 9/1990, tôi sang Pháp và ở lại
cho đến nay, bắt đầu một cuộc
chiến đấu khác, hoàn toàn mới mẻ, sau
khi ở trong ĐCS 44 năm rưỡi (Í6 - 9/90),
để giành lại quyền dân chủ cho nhân
dân.
Tuổi trẻ, t́nh h́nh chính trị thế
giới và hoàn cảnh lịch sử cụ thể
của VN đă tạo nên cuộc đời tôi như
vậy đóá!
2-)
Ông hồi tưởng thời kỳ chiến tranh
như thế nàoá? các cuộc hành quân vào Namá? khi
ấy ông có ư thức về tội ác CS gây
nênáhay khôngá?
Bùi Tín: Tôi trải qua 9 năm chiến tranh
chống thực dân Pháp (1946 - 1954) và sau đó là
chiến tranh ở miền Nam (1960 - 1975). Tôi cũng
có 3 lần vào Nam, qua con Đường Hồ Chí
Minh, khi c̣n là ''đường ṃn'' gùi hàng trên lưng,
rồi chở bằng xe đạp thồ hồi
1963, sau đó bằng xe cơ giới (1967) và cuối
cùng là bằng hệ thống đường đá
rộng, có cả ống dẫn xăng dầu, vào
đến gần cửa ngơ Sàig̣n (4/1975).
Cho
đến khi chiến tranh kết thúc (tháng 4/1975),
tôi không hề có ư thức ǵ về tội ác của
CSVN, tôi được học chính trị, chỉnh
huấn, học ''khá kỹ'', nghĩa là học theo
lối dạy dỗ, áp đặt, nhồi nhét,
mà không được hoài nghi, không được
tranh luận - về chủ nghĩa Mac, Lênin, về
đấu tranh giai cấp, vê chuyên chính vô sản...,
cho nên chúng tôi chỉ thấy tội ác của thực
dân, đế quốc, phong kiến, tư bản...
Những tổn thất trong chiến tranh, tôi chỉ
thấy những tội ác do kẻ thù gây ra, và những
hy sinh cần thiết về phía ''ta'' để dành
chiến thắng.
Ngay sau ngày 30/4/1975, tôi bị ''vỡ mộng'',
khi thấy lănh đạo ĐCS thi hành chính sách chiếm
đóng chứ không phải giải phóng, họ bỏ
chính sách ḥa giải ḥa hợp dân tộc mà họ
từng hứa, bỏ tù hơn 200 ngàn sỹ quan,
viên chức cũ, gây nên thảm họa ''thuyền
nhân'', c̣n kiêu ngạo chiếm đóng Cambốt gần
10 năm (1979-1989), hy sinh thêm hơn 50 ngàn chiến sỹ
một cách oan uổngá!
3-)
Về khả năng ''lánh mặt CS'' của VNá?
Các thủ lĩnh từ những khuôn khổ khác
nhau, có cơ hội chèo lái theo hướng khác hay
khôngá?
Bùi Tín: 60 năm nay, ĐCS giữ vai tṛ lănh
đạo chính trị độc nhất ở VN,
không chia sẻ cho ai. Đây là một thực tế
rơ ràng..
Những
người lănh đạo đảng CS cho sự
lănh đạo tuyệt đối, thường xuyên,
toàn diện ấy của Đảng CS là đảm
bảo cho thắng lợi liên tục của Cách mạng
VN, đem lại độc lập, tự do, hạnh
phúc cho nhân dân, đưa VN lên cao về uy tín quốc
tế. Mọi cơ quan truyền thông chính thức,
sách chính trị, báo chí trong nước đều
phải tuyên truyền cho ''chân lư'' ấy. Người
VN, từ khi mới biết nói, biết hát, biết
nghĩ đă được giáo dục, tuyên truyền
sâu về ''chân lư'' ấy; đó là chủ nghĩa
toàn trị mà sau này tôi mới nhận ra. Tuy chậm
quá, nhưng vẫn c̣n sớm hơn rất nhiều
đồng chí cũ của tôi.
Ngược lại, đa số người
Việt di tản, ''thuyền nhân'', nạn nhân của
''tai họa CS'' cho rằng ĐCS là nguồn gốc
chính của mọi đau khổ, tổn thất,
tai họa chồng chất, của lạc hậu và
đói nghèo...
Trong nước, nhiều người c̣n
phân vân giữa 2 nhận định trái ngược
ấy, và một số thanh niên bắt đầu
có ư định tự ḿnh t́m ra lời giải cho
ḿnh và cho xă hội.
Riêng
tôi, tôi suy nghĩ, t́m hiểu và cho rằng ĐCS
đă ''khôn khéo'' dành độc quyền lănh đạo
trong Cách mạng tháng Tám 1945, đă kiên quyết loại
bỏ thẳng tay, bằng bạo lực, những
đối thủ chính trị, các đảng từ
tả sang hữu: đảng trôtskưt, Quốc Dân
đảng, đảng Duy Dân, đảng Đại
Việt, đảng Việt Cách - Cách mạng đồng
chí hội, đảng Phục quốc, và cả những
nhóm Lập hiến, Bảo hoàng, Canh tân, Đông du trước
đó.
Anh bạn dân chủ của tôi Đặng Phúc
Lai - một trí thức uyên bác từng bị CS bỏ
tù 5 năm - đă nhận định: ''các vị
Bảo Đại, Trần Trọng Kim, Hoàng Xuân Hăn..
đă để lọt tay ''thời cơ khó
được mà dễ mất'' một cách dớ
dẩn, chỉ v́ họ thiếu kiến thức
chính trị, dù họ thừa trí thức hàn lâm,
c̣n v́ họ thiếu bản lĩnh chính trị dù
họ không thiếu bản lĩnh làm người.
Các cụ Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Hoàng Quốc
Việt đă biết khai thác thời cơ hội
''ngàn năm một thuở'' ấy một cách tuyệt
vời, chỉ v́ họ có kiến thức chính trị
tối hữu hiệu dù họ thiếu cái trí thức
khóa bảng, và c̣n chỉ v́ họ thừa bản
lĩnh chính trị kiên định trên cơ sở
ít phẩm hạnh làm người''; ''Với họ
chính quyền là vấn đề giai cấp đấu
tranh, và dù nước hay không khí chúng ta cũng không
cung cấp cho kẻ thù''.
Không phải là thiếu cơ sở nếu
như có một cô sinh viên khoa sử hiện nay hỏi
tôi: sao Nhật bản, Thái lan 60 năm nay không có
ai lănh đạo ''tài giỏi '' như ông Hồ
Chí Minh và ĐCS ở VN, mà họ lại dân chủ,
tiến bộ, không chiến tranh, giàu có gấp 6 lần
và 60 lần dân ta, vậy th́ có khi 2 yếu tố
trên đây lại là gánh nặng, là tai họa, là
cái rủi của dân ta.
Theo
tôi nh́n lại th́ con đường đấu
tranh không bạo động, qua nâng cao dân trí, của
Phan Chu Trinh và đồng sự của ông, tương
tự như con đường của Gandhi ở
Ấn độ, có thể là tối ưu cho VN ta,
hơn là con đường đă qua, với chiến
tranh, hàng mấy triệu sinh mạng, vô vàn tàn phá
và một nền độc lập không trọn vẹn
(v́ vẫn phụ thuộc vào những học thuyết
xa lạ) quyền tự do công dân gần là con số
không, c̣n tệ hơn thời thuộc địa của
Pháp; một nền độc lập què quặt,
không có tự do.
4-) Sau một quăng thời gian qua, ông đánh
giá nhân vật Hồ Chí Minh ra saoá? ''Bác Hồ''
c̣n tồn tại trong tâm tư thanh niên và là biểu
tượng của một nhà ''Độc tài điềm
đạm'', có thật vậy khôngá?
Bùi Tín: Tôi từng sùng bái ''Bác Hồ'', sau
này tôi đă tỉnh táo nhận xét bằng cái
đầu của chính ḿnh. Đă có vô vàn sách báo VN
và quốc tế nói về Hồ Chí Minh. Một vấn
đề phức tạp. V́ nhiều điều bí
mật vẫn bao trùm ông. Tự ông thích làm ra vẻ
ly kỳ. Việc ǵ phải dùng đến 39 bí
danhá? Đến nay không ai biết ngày sinh thật của
ôngá? Việc ông khám phá rồi sùng bái Lênin cũng
chỉ do cảm tính, là Lénin có viết vài câu về
giải phóng các thuộc địa. Marx và Lênin có
viết chữ nào về Việt nam đâuá? có
nói câu nào về VN đâuá? có biết ǵ về VN
và Đông dương đâuá! vậy việc ǵ mà
phải buộc chặt số phận VN vào 2 ông xa
lạ ấyá!
Người ta thường tranh luận Hồ
Chí Minh là người quốc gia hay người quốc
tếá? Người yêu nước chân chính không
thể tự hào đặt nước ḿnh vào vị
trí tiền đồn của phe cộng sản, coi
Moscow là thủ đô vĩ đại của phe ḿnh,
để bị họ sử dụng như lính
dánh thuê rẻ tiền! Người quốc gia chân
chính không bao giờ trước khi nhắm mắt
lại mong được đi theo cụ Mác và cụ
Lêniná! Và cả khi ông Hồ giải tán đảng
CS Đông dương cũng chỉ là sự giả vờ
để lừa gạt nhân dân và thế giới,
trong khi trong đảng vẫn giữ nguyên tên gọi,
cương lĩnh, để luôn đảm nhận
sứ mạng quốc tế là nhuộm đỏ
cả Đông Dương và Đông Nam Á. Ông Hồ
đóng kịch rất giỏi.
Đă là nhà độc tài, coi Stalin là bậc
thày, th́ luôn ''độc quyền'', luôn phản
dân chủ, luôn độc ác về bản chất.
Cái ''điềm đạm'' nếu có chỉ là vẻ
bề ngoài. Ông Hồ rời quê Kim Liên từ 1906,
1945 ông về Hànội, muốn thăm quê, chỉ
cần một buổi. Ông đi tây, đi tàu, gặp
Mao, Staline, đi khắp nước, vậy mà đến
tận năm 1959 ông mới ghé thăm Kim Liêná!
Yêu nước luôn bắt nguồn từ yêu quê hương,
làng xóm, anh chị em. Ông Khiêm, anh ông, ốm chết;
chị ông, bà Thanh ốm liệt 2 năm cuối
đời, ông quên, v́ ''bận việc nước''.
Vợ ông, bà Tăng Tuyết Minh - có làm lễ cưới
cẩn thận, vào tháng 10/1926 tại Quảng Châu
- đi t́m ông suốt hơn 50 năm trời, ông cũng
quên, ''điềm đạm'' mà quên hếtá! Rồi
con trai ông, ông gửi ông Chu Văn Tấn, rồi
ông Vũ Kỳ, ông cũng quên phắt.
5-)
Ông thông hiểu lịch sử cuộc chiến
tranh mà thế giới biết đến chủ yếu
bởi sự hối cải của nước Mỹ.
Ông đáng giá vai tṛ nước Mỹ như thế
nào trong cuộc chiến Việt Nam ?
Bùi Tín: Sau cuộc chiến tranh thế giới
lần thứ 2 (1939- 1945) thế giới chia làm 2
phe đối lập, trong cuộc chiến tranh lạnh,
mà mỉa mai thay lại dưới h́nh thức của
một số cuộc chiến tranh nóng. Việt nam
bởi sự đưa đẩy của lịch sử
là nạn nhân của cuộc chiến tranh lạnh
và cũng là tác nhân của chiến tranh nóng, với
thời gian dài và sức tàn phá khủng khiếp.
Nước Mỹ đă tiếp sức cho thực
dân Pháp, từ 1964 c̣n tham gia trực tiếp với
hơn 2 triệu lượt quân nhân tham chiến.
Hoa kỳ dù là siêu cường hùng mạnh đă
không đạt mục đích do Hoa kỳ không làm
cho dân Mỹ hiểu được rằng đó
là cuộc chiến tranh ''đúng'' (just), do bộ
máy truyền thông Mỹ cuối cùng đă lên án
cuộc chiến tranh, thêm nữa quân Mỹ đă
không có chiến thuật và chiến lược quân
sự có hiệu quả, v́ họ ỷ lại vào
súng đạn và do sùng bái kỹ thuật quân sự,
coi nhẹ yếu tố chính trị, yếu tố
con người. Mặt khác đồng minh của
Hoa kỳ là cộng ḥa VN lại quá yếu kém cả
về chính trị và quân sự, do kế thừa bộ
máy chính trị và quân sự của thực dân
Pháp đă thua trận.
6-)
Việt nam là một trong 5 nước độc tài
CS c̣n sót lại trên đời. Theo suy luận, CS
Việt nam không thể bám trụ được lâu.
Ông nghĩ sao: độc tài VN CS bao giờ mới
sụp đổ, và sẽ sụp đổ như
thế nào ?
Bùi Tín: Chế độ CS VN đă thuộc
về quá khứ; một quá khứ không chịu ra
đi. Chủ nghĩa Mác Lênin không c̣n sức sống.
Nó đă rẫy chết hiển nhiên ở Liên Xô,
ở Đông Âu, nơi sản sinh ra nó. 4 nước
CS hiện sống bơ vơ, côi cút, ră rời, mỗi
nước một phương, tự t́m lấy
phao cấp cứu cho riêng ḿnh. Họ phải tự
thay đổi bằng những thủ thuật
''đổi mới'' nửa vời, chắp vá thủ
công, tùy tiện, trông đợi vào sự may rủi
của số phận. V́ ích kỷ, tư lợi, họ
không ngay thật và lương thiện công khai từ
bỏ chủ nghĩa CS và học thuyết Mác
Lênin đă mất hết sức sống.
Tôi không muốn là thày bói hay nhà tiên tri. Chỉ
biết mọi sự vật đều có quá
tŕnh, có bắt đầu và có kết thúc. Cuba CS,
Bắc Hàn CS, Trung hoa CS và Việt nam CS đều
đang đi đến chỗ kết thúc. Trước
năm 1989, không ai đoán được là bức
tường Berlin sắp đổ sập tan tành.
Trước 1991,không ai đoán được là
Liên Xô rộng lớn sắp tan nát tanh bành !
Ở Việt nam, sự sụp đổ của
chế độ CS độc đảng diễn
ra theo kiểu đổ vỡ liên tục, theo từng
viên gạch, từng mảng từơng, từng nền
móng - uy tín của đảng xuống dốc nhanh,
người dân từ chỗ gọi đảng CS
là ''đảng ta'' chuyển sang gọi là ''chúng
nó'', hay ''đảng cộng đớp'', ''đảng
cộng mút''; tham nhũng bất trị do chính
đảng viên có chức quyền nuôi dưỡng
đang tàn phá xă hội, nạn mua bán quyền thế,
hối lộ, cường hào mới đang tàn
phá thuần phong mỹ tục, cuộc đấu
tranh ở giữa cung đ́nh do một nhóm tội
phạm chính trị nắm công cụ t́nh báo quân
sự đang mang tính chất bùng nổ, giữa
lúc bộ chính trị bị tê liệt v́ chia rẽ
và nhu nhược.
Con đường duy nhất để ĐCS
thoát nạn là tiến lên phía trước, dứt
khoát từ bỏ lỗi lầm giáo điều,
độc đoán của quá khứ, tự chuyển
sang đảng dân chủ - xă hội, thực hiện
đa nguyên, đa đảng theo luật pháp, từ
bỏ học thuyết đấu tranh giai cấp và
chuyên chính vô sản, thực hiện đoàn kết
dân tộc và hợp tác giai cấp, xây dựng nền
dân chủ đa nguyên, đa đảng, như mô
h́nh tiên tiến ở Na uy, Thụy Điển, Đan Mạch....,
ḥa nhập hẳn với thế giới dân chủ
hiện đại. Đây là đề nghị của
nhiều trí thức, tuổi trẻ trong nước.
7-) Ông đáng giá vai tṛ của đội
ngũ dân chủ Việt Nam di cư trong quá tŕnh
giành lại độc lập quốc gia như thế
nào ?
Bùi Tín: Các chiến sỹ dân chủ trong nước
là lực lượng trực tiếp quyết
định việc chuyển hóa t́nh h́nh của
đất nước sang một thể chế dân
chủ tiến bộ, văn minh. Họ tiêu biểu
cho tinh hoa dân tộc, tiêu biểu cho nguyện vọng
tự do của toàn dân.
Các chiến sỹ dân chủ trong cộng
đồng VN ở nước ngoài là lực lượng
hỗ trợ không thể thiếu cho lực lượng
dân chủ trong nước, nhằm tăng âm, nhân
lên đ̣i hỏi của trong nước, bảo vệ
họ chống sự đàn áp và tranh thủ sự
ủng hộ quốc tế cho phong trào trong nước.
Riêng anh chị em dân chủ ở Ba lan, Đông
Âu và Liên Xô cũ am hiểu chế độ độc
đảng phi dân chủ tệ hại ra sao, hiểu
rơ nền dân chủ trong nước họ đang
sống, có vai tṛ rất quan trọng tiếp sức
đắc lực cho phong trào dân chủ bất khuất
ở trong nước.
Xin cám ơn cô Vân Anh và anh Robert Krzyszton đă
có cuộc phỏng vấn lư thú này.
Bùi Tín.
Paris- Pháp; tháng 2/2005.
Tết
Ất Dậu.