CỘNG SẢN + ĐỘC ĐẢNG = 
NGHÈO ĐÓI  & TỤT HẬU!


 

 

Kẻ sống sót

  •  Nguyên Hoàng Bảo Việt

 

Đêm đă xuống

Trên đường trốn về Nam

T́m sao để định hướng

Con chim Việt c̣n nhớ cành

 

 

Sau lưng tôi

Bạn bè ở lại

Giữa trại tù tập trung

Nào ai biết

Dù màn sắt hay màn tre

Ngục h́nh của Cộng sản

Ngàn lần hơn Lao Bảo

Trăm lần hơn Côn Nôn

Luật rừng thời trung cổ

Khổ sai và tẩy năo

Chung thân

Chết đói và tuyệt vọng

Muôn năm

Xích xiềng và liềm búa

Khua vang

Khua vang

Khua vang trong trí nhớ

 

 

Mỗi hột cơm khô

Là một giọt máu

Anh em đă nhịn ăn

Cho tôi mang theo

Và nguyện cầu

Cho tôi được sống

Tự do

Cho tôi được hát

T́nh ca

Cho tôi được viết

Bài thơ

Gởi đi thế giới

Nhân danh anh em

 

 

Rùa thần nào đă nâng đỡ

Lúc tôi bơi qua Lô Giang

Sao không nghe nữa

Những tiếng ḥ khoan

Những mái chèo trăng

Đôi bờ im vắng

Sương khuya

Núi rừng Việt Bắc hoang vu

Bâng khuâng nh́n tôi đi

Trốn về Nam

 

 

Dọc theo ḍng Bến Hải

Phía bắc cầu Hiền Lương

Tôi đi lẩn khuất

Vũ Anh Khanh ơi!

Giọt máu nào

Trái tim anh năm xưa

Hóa thành viên hồng ngọc

Dưới đáy nước cô đơn

Cho tôi nh́n thấy

Từ khi Cộng sản hạ sát anh

Đâu chỉ có "Nửa bồ xương khô"

Sọ người gom lại

Cả đồi cả núi

Máu nước mắt

Như triều sông

Dâng lên

Dâng lên

Dâng lên không ngớt

 

 

Tôi vẫn đi trong bóng tối

Không nh́n thấy

Một con người

Đi trong mưa gió

Với tiếng vọng về từ biển

Xa xôi

Trị Thiên Nam Ngăi B́nh

Lửa máu

Năm nào miền Trung di tản

Giặc pháo đuổi không nương tay

Trẻ khóc thiếp ôm xác mẹ

Chị cúi xuống hôn em lần cuối

Bà lăo lạc đàn cháu mồ côi

Run rẩy hoảng hốt

Trận cuồng phong

Mao-ít Lê-nin-nít

Đă thổi qua quê hương

Nhổ bật rễ t́nh cảm truyền thống

Vùi dập hoa thơm vườn văn hóa

Kéo dân tộc giật lùi

Về thời kỳ đồ đá

Xô triệu người ra biển

Bao nhiêu đến được bến bờ

Trên những ghe thuyền mục nát

Trôi giạt ngoài đại dương

Quên sau được

Việt Nam đau thương ơi!

Cả nước bị chiếm đóng

Máu dân tô màu cờ đảng

Rũ xuống những đồn canh

Lạng Sơn đến Cà Mau

Quân phản trắc

Rước giặc về

Bao vây Tổ quốc

Giày xéo mộ Quang Trung

Đấu tố Mẹ Âu Cơ

Theo sau quan thầy Sô-Viết

Lính đánh thuê Cuba Đông Đức

Làm nhục em gái chúng ta

Giặc tưởng Kaboul khi đến Huế

Cao nguyên Đà Lạt là rừng núi Angola

Đi nghênh ngang giữa Sài G̣n

Như lúc chúng tiến vào Prague

Lúc chúng hỏa thiêu Budapest

Lúc chúng đàn áp anh em ta

Ở Đông Bá Linh và Poznan

Bọn công an nhân dân

Làm sấm làm sét

Làm giông làm gió

Làm vua

Ở từng quận từng phường từng phố

Tôi nh́n tận mặt quân phi nghĩa

Tội ác ngàn năm cũng không quên

 

 

Con nai b́nh nguyên

Bám sát chân tôi

Người và thú

Cùng bị săn đuổi

Từ Vàm Cỏ Đông

Nh́n về thành phố

Sài G̣n đâu đă ngủ

Tối tăm giờ giới nghiêm

Tôi đếm

Bấy nhiêu sao

Bao nhiêu ánh mắt

Bao nhiêu ḍng lệ

Mưa tuôn ướt xối

U hoài

Trên những pho tượng đá

Vẫn đứng đợi

Người sống sót trở về

Từ Auschwitz hay Sibérie xa xăm

Từ Vientiane hay Phnom Penh gần gũi

Từ trại tù tập trung con tin

Trên đất nước Việt Nam tan vỡ...

 

 

Đằng sau những cánh cửa sổ

Khép vội trước mũi súng sát nhân

Sài G̣n đâu đă thất thủ

Thầm th́ những lời ru con

Thay cho tiếng nói

Giặc đă cưỡng đoạt

Trên tháp chuông trơ vơ

Thập tự giá phô tấm ḷng nhân ái

Dưới mái chùa hiu vắng

Hạnh từ bi nở ngát ṭa sen

Bóng đen bầy quạ dữ

Bay vây quanh

 

 

Tôi đếm

Bấy nhiêu ngọn nến

Bao nhiêu nhánh mặt trời Tự do

Sẽ mọc lại

 

 

Tôi đếm

Bấy nhiêu giọt sương long lanh

Bao nhiêu chuỗi cười ṛn ră

Bao nhiêu lớp người nô lệ

Sẽ đứng lên

 

 

Nguyên Hoàng Bảo Việt

 

 

*********************************************************************