CỘNG SẢN + ĐỘC ĐẢNG = 
NGHÈO ĐÓI  & TỤT HẬU!


 

Tạp ghi phiếm

Năm Dậu nói chuyện Gà

  •  Phạm Thanh Phương


Gà là một con vật thuộc loại gia cầm, Gà rất thân quen trong đời sống người dân và trong văn hóa của Việt Nam không biết từ bao giờ...

Nói về gà, người ta cũng phân ra nhiều loại, thông thường người ta thường nuôi hai loại, gà chân dâu (chân mầu vàng) và gà chân ch́ (chân mầu xám đen) ... Người ta thường nói gà chân dâu da vàng, lông đẹp và thịt thơm ngon hơn gà chân ch́... Ngoài ra họ c̣n nuôi thêm loại gà nhỏ như chim, loại này được gọi là gà ác, thường th́ loại này được dùng chung với các vị thuốc để chữa bệnhỳ. Gà ṇi dùng đề chơi đá gà, thường loại này rất đắt tiền và được chăm sóc rất kỹ để đá độ... Gà tre cũng ít khi dùng ăn thịt hay đá độ, loại này trông rất đẹp, nhỏ như gà rừng, người ta thường nuôi như chim chóc để làm kiểng trong nhà....

Trong văn hoá Viêt Nam , Gà là một loại gia súc không thể thiếu trong mọi sinh hoạt, nhất là những ngày lễ, tết... Dù biết bao nhiêu biến đổi thăng trầm của lịch sử, đến ngày nay dù thế giới có văn minh đến đâu, thực phẩn cũng đă phát triển rất nhiều, nhưng thịt gà vẫn được coi như là một loại thức ăn ngon, quư trong mọi gia đ́nh tại Việt Nam....

Trong đời sống thôn quê, ngoài thức ăn hay lễ vạầt trong đ́nh đám, gà c̣n là chiếc đồng hồ báo thức chính xác trong đời sống nông gia

Canh năm gà gáy tẻ tè te

Đàng ấy sao không đi ngủ nè

Suốt đêm trằn trọc, ra vô măi

Gà trong Quan hôn tang tế:

Tại Việt nam, bất cứ một bữa tiệc hay đ́nh đám đều được nhắc đến gà... Đám ma cũng phải có gà, đám cưới cũng có gà, tụ tập hội hè cũng không thiếu bóng dáng thịt gà... Ngày trước nhà trai đi rước dâu không thể thiếu mâm xôi, con gà mặc dù đă có cả lợn... Nhân câu chuyện cưới hỏi, chúng tôi chợt nhớ để mẩu chuyện của hai mà mẹ tậm sự với nhau. Một bà sinh toàn con gái, nói với một bà sinh toàn con trai với giọng kiêu hănh mà rằng:

Chị sinh con trai làm ǵ

Đầu gà má lợn đem đi cho người

Chị sinh con gái như tôi

Đầu gà má lợn chị ngồi chị ăn

Ư nói nếu sinh con gái, sau này đến tuổi cập kê tất sẽ có người mang lễ vật đến hỏi cưới và nhà gái được quyền đ̣i hỏi, hưởng lễ vật, c̣n lại nhà trai là kẻ chịu trận, tốn phí rất nhiều mới cưới được vợ...

Nghe vậy, bà kia bèn trả lời:

Chịỳ sinh con gái làm ǵ

Đến lúc nó lớn nó đi theo người

Chị sinh con trai như tôi

Đến lúc nó lớn nó lôi vợ về....

Tuy nhiên, với ngày nay nơi đất khách, văn hóa biến đổi nên dù có sinh trai hay gái mà không khéo giữa ǵn bản sắc văn hóa dân tộc th́ tất cả chỉ là con số không to tướng.

Gà trong ngày tết.

Vào dịp cuối năm, từ người khá giả, quan quyền, đến b́nh dân nghèo khó, cũng phải thu vén làm sao cho có con gà để cúng tổ tiên và làm lễ vật đi tết các bậc trưởng thượng. Gà luôn luôn đóng vai tṛ quan trọng, nhất là những chàng rể đi tết nhạc gia.

“Chú rể về quê tết nhạc gia

Mang theo căp rựơu với con gà”

Trong dịp đầu năm, người dân c̣n dùng bức tranh một chị gà mái đang dẫn một đàn con để tượng trưng cho t́nh mẫu tử và sự xum họp hạnh phúc gia đ́nh, ư nói đông con nhiều của như trong quan niệm “Đa tử, đa tôn, đa phú qúy...”

Một vài nơi cũng có tục bói quẻ đầu năm bằng bằng chân gà... Không biết ngày nay dưới chế độ VC ra sao ??? Nhưng ngày trước năm 1975 ở lăng ông Bà Chiểu , tại các quầy đoán quẻ chân gà rất đông khách, người ta mang chân con gà trống ợ đă cúng đêm 30, đến nhờ bói vân mạng đầu năm lấy may.... Ngoài ra, tại thôn quê, người ta cũng treo những bức tranh lợn, gà và loại tranh ngụ ngôn như hai con gà trống đang đánh nhau, một chị gà mái đứng ung dung như vai tṛ trọng tài, ư nói những kẻ ham mê nữ sắc “Chết v́ gái”...

Nói lan man về gà, chúng tôi lại nhớ đến một câu chuyện vui về gà trong ngày tết, xin được kể lại như một món quà xuân cho vui cửa vui nhà nơi đất khách. Chuyện kể rằng, tại một làng nọ có một cụ đồ gàn độc thân, đời sống rất thanh bạch, có thể nói là nghèo, nhưng cụ lại vướng phải cái tật tự cao, nên không được cảm t́nh của những người chung quanh... Vào dịp cuối năm cụ có một con gà duy nhất để cúng tế tổ tiên, nhưng không hiểu sao bỗng dưng con gà bị biến mất... Với tính tự cao khinh người, cụ không thèm đi t́m và cũng chẳng thèm hỏi han ai... Cụ bèn làm một bài tứ tuyệt khuyến cáo kẻ bắt gà, dán ngay trước cổng

Hôn qua tớ mất một con gà

Ai lỡ bắt rồi nhớ thả ra

Đứa nhỏ bảo nhau cùng đứa lớn

Đàn ông khuyên nhủ với đàn bà....

Chờ vài ngày, không thấy gà về nhưng khi ra cổng, cụ thấy một bài thơ họa rất chỉnh và c̣n có phần hay hơn cả thơ của cụ nữa

Hôm qua tớ bắt được con gà

Lỡ bắt rồi ai dại thả ra

Đứa nhỏ nhổ lông cùng đứa lơn

Đàn ông ăn thịt với đàn bà ....

Cụ đồ đọc xong, mới chợt tỉnh “Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân”. Cụ thơ thẩn đi vào và từ đó con người cụ thay đổi hẳn, biết điều hơn và thân thiện với mọi ngưới hơn....

Một số món ăn về gà...

Trước năm 1975, khi miền Nam c̣n đương thời phồn thịnh trong chế độ tự do, người ta quảng cáo rất nhiều món ăn về gà, từ gà bẩy món cho đến gà chín món.... Ngoài ra c̣n rất nhiều nơi “chuyên trị” về gà như gỏi gà, gà xé phay, gà nướng, gà quay , gà sào lăn. gà hấp muôí , gà luôc, gà sối mỡ, cơm gà , cháo gà, miến gà. phở gà,v,v...

Những loại gà được ưa chuộng nhất là gà ǵo, loại này chưa đến tuổi giao tiếp với nữ sắc nên c̣n đầy đủ chất bổ... Gà trống thiến , c̣n được gọi là gà thái giám, loại này rất béo và nhiều thịt... Gàợ mái dầu là loại mới đẻ có một lứa nên cơ thể phát triển đầy đủ, thịt rất ngon, điều này có lẽ giống như câu “Gái một con trông ṃn con mắt” th́ phải... Gàợ mái tơ là loại chưa đến thời gian díu lăng nhăng nên ngon thơm như gà gị, v,v, đặc biệt món gà luộc của người miền Bắc thường đi kèm vơi lá chanh cho tăng mùi thơm của thịt gà như bài ca dao

“Con gà cục tác lá chanh...

Con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi

Con chó khóc đứng khóc ngồi

Bà ơi đi chợ mua tôi đồng riềng..”

Ngày xưa, các cụ cấm con cháu không được ăn chân gà v́ sợ run tay, viết chữ nho không đẹp, viết như gà bới. Nhưng ngày nay ta thấy trong mấy nhà hàng người Tầu, món chân gà ăn rất ngon và có cái tên rất hay, đó là món “Phụng trảo”... Da gà cũng bị cấm không được ăn nhiều v́ sợ phong... Nhưng ngược lại da gà lại là một món ăn ngon như trong câu tục ngữ “Kê b́, ngư cốt” vậy..

Nó về món ăn gà, khó mà biết được hết... Ở tại Việt Nam, trong t́nh trạng kinh tế khó khăn, nên trứng gà rất qúy, người ta thường đi thăm người bệnh nhân hay sản phụ bằng trứng gà, và được coi như là khá giả, trịnh trọng... Tuy nhiên trứng gá thối cũng có chỗ dùng để đón tiếp những nhân vật tai tiếng làm phiền ḷng dân hay như đồng bào hải ngoại đón bọn VC khi chúng đi “ăn mày” các nước tự do trên thế giớiÔ ....

Gà trong ngôn ngữ thông thường của dân gian:

Trong ngôn ngữ dân gian, người ta dùng gà để ám chỉ nhiểu lănh vực hay hiên tượng khác nhau:

Khi người ta chê bai tính sợ sêt nhút nhát hay hèn mọn, họ thường dùng những chữ như gà rù, gà chết, gà mắc phong, gà toi, gà nuốt dây thung,v,v...

Đối với những kẻ bất tài, thiếu can đảm, thiếu ư chí trong xă hội, thường quanh quẩn trong một lănh vực nhỏ nào đó để kiếm lợi, người ta phê b́nh là loại “gà què ăn quẩn cối xay” ... Nếu một người nào làm việc ǵ cứ lăng xăng, vội vă, xốn xang, người ta ví như gà mắc đẻ .

Khi chê bai các đấng tu mi trong chuyện chăn gối họ hay dùng câu “Làm ăn như gà”.... Nên có thơ rằng:

Trông tướng oai phong khỏe lắm đa

Đến khi đụng trận xáp lá cà

Mới đánh vài chiêu đà cúp giáo

Gà...

Ngay Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du cũng nhắc đến Gà, trong mánh mung của Tú Bà đă dạy Kiều trong chốn lầu xanh, mà VC đă dùng làm kim chỉ nam cho Quốc sách trong suốt gần thế kỷ và c̣n tiếp tục đến hôm nay....

“Nước vỏ lựu, máu mào gà

Mượn mầu chiêu tập lại là c̣n nguyên

Mập mờ đánh lận con đen

Bao nhiêu cũng bấy nhiêu tiền mất chi..”...

Trong lănh vực y học cũng có nhiều căn bệnh mang chữ gà như bệnh quáng gà (mắt), ho gà (đường hô hấp), mồng gà (phong t́nh),v,v...

Trong những ngày giáp tết năm Mùi và kéo qua đầu năm Thân vừa qua, bệỳnh cúm gà đă hoành hành tại một số nước như Việt nam, Nhật, Đại Hàn, Đài Loan và Thái lan ,v,v... Bệnh này con nguy hiểm hơn bệnh Sarr. Riêng tại VN bệnh cúm gà đă cướp mất mấy chục mạng người. Tệ hại hơn nữa là những người nuôi gà. Đất nước đă nghèo, bị bóc lột bởi nạn tham nhũng của cán bộ các cấp... Họ tin tưởng vào việc buôn bán gà vào dịp cuối năm để kiến sống và cũng có thể lo cho một cái tết khá hơn thường nhật. Nhưng bệnh cúm gà đă cướp đi tất cả, họ trở thành trắng tay để phải đón một cái tết u buồn như “Tết mậu thân” năm xưa, trong khi cán bộ bắt dân chôn những con gà t́nh nghi có bệnh. Đến đêm, bọn cán bộ thi nhau đào lên chặt đầu đổi lấy chút tiền bù lỗ. Do đó, bệnh cúm gà càng lan rộng, chỉ tội người dân vừa bị mất gà, vừa bị bệnh cúm gà hoành hành phát triển để lâm vào t́nh trạng đă đói c̣n thêm rách ... Nói đến sự quan trọng của con gà, ngày xưa ngướ ta đi học bất cứ một nghề ǵ cũng phải có con gà cúng tổ....

Nhân tiện nói chuyện gà, chúng tôi lại nhớ cuộc đời sau năm 1975, Khi c̣n ở trong nước dưới chế độ VC, cơm c̣n chư a có đủ ăn nên chẳng bao giờ nghĩ đến món ăn xa xỉ như thịt gà ... Chẳng may đi đâu nh́n thấy miếng thịt gà vàng bóng ngậy th́ thât là xấu hổ , nước miếng nó cứ tiết ra hoài, cố nưốt cho khỏi bị lộ tẩy, để ra chuyện ḿnh là người thanh cảnh, khá giả.... Khi vượt biển đến đảo Bi Đông - Mă lai, họ cho ăn toàn gà, từ trứng gà đến thịt gà hầu như mỗi ngày... Loại gà họ cung cấp cho dân tỵ nạn có lẽ là loại “cao niên” không c̣n sản xuất được nữa, nên thuyền nhân thường gọi làợ gà Micheline v́ nó dai như cao su... Sau mấy tháng ở đảo, không những chán v́ nó dai mà c̣n bị nổi phong, ngứa ngáy cùng ḿnh. Đến khi sang Úc định cư , th́ đi đâu cũng thấy gà, nhưng toàn là loại gà công nghiệp, thịt đă nhăo c̣n bị đông lạnh thành ra cũng chẳng lấy ǵ làm hứng thú... Lâu lâu mới đi vô trại nuôi gia súc (Farm) mua được con gà “chạy bộ” th́ cũng tạm gọi là ngon , dù rằng thịt không thơm và ngon như ngày xưa tại quê nhà, nhưng dẫu sao có vẫn c̣n hơn không...

Nhân dịp xuân con gà, viết ít chữ về gà cho vui. Tuy nhiên, chắc chắn c̣n nhiều thiếu sót hay sai trái, mong bà con, cô bác thứ lỗi...

Sau cùng, xin kính chúc qúy vị độc giả môt năm con gà vui tươi, khỏe mạnh. Nhất là các đấng tu mi sẽ không boa giờ vướng phải cảnh “làm ăn như gà” và nếu về Viêt Nam th́ cũng nên cẩn thận kẻo lây bệnh cúm gà, đem qua đây th́ phiền ḷng bà con lắm đa...

 

Phạm Thanh Phương (Úc Châu)


Xuân Ất Dậu, nhớ về Ất Dậu...

Năm nay, mừng xuân Ất dậu 2005, chúng ta không thể không đau xót nhớ đến trận đói Ất dậu 1945. Cách đây đúng 60 năm, với hai triệu chết đói một cách dă man , tàn khốc. Một trận đói chưa từng xẩy ra trong lịch sử 4000 năm lập quốc của dân tộc Việt Nam.

Xét về nguyên nhân tai họa khủng khiếp này, nhiều sử sách đă ghi lại được năm nguyên nhân chính như sau:

Thứ nhất: Để củng cố và phát triển tiềm năng chiến đấu, quân đội Nhật đă tung tiền và cưỡng bách thu mua thóc gạo để dữ trữ cho chiến tranh.

Thứ hai: Toàn quyền Đông Dương Jean Decoux (Pháp) cũng thu mua thóc gạo để nhập kho, chuẩn bị cho cuộc đổ bộ của đồng minh...

Thứ ba: Chính phủ thân Nhật ra lệnh trồng đay để phục vụ cho chiến lược của quân đội Nhật.

Thứ tư: nạn đói kém của Trung Cộng đă khiến các con buôn Hoa Kiều dùng đủ mọi cách để mua gạo tải về quê hương họ.Trong khi đó chính phủ Việt Nam không thể chuyển gạo từ miền Nam ra để tiếp viện, bởi lẽ phương tiện chuyên chở khó khăn, đường biển và đường bộ đều bị oanh kích liên tục...

Thứ năm: CSVN đă lợi dụng chính sách của Nhật cũng như Pháp, bí mật góp phần tạo cho nạn đói thêm khủng khiếp hhơn. ĐỂ qua đó, CSVN thổi bùng ḷng căm thù Nhật, Pháp trong dân nghèo và biến họ thành lực lượng ṇng cốt cướp chính quyền cho chúng.

Hiện tượng năm đói Ất Dậu đă tạo lên một sự căm hận trong ḷng người dân. Họ luôn kỳ vọng vào bất cứ một thế lực nào vùng lên giải giới được quân đội ngoại bang để tái tạo một nền ḥa b́nh, ổn định đất nước trong ấm no, tự chủ.

Lúc ấy Việt Minh đă lợi dụng t́nh h́nh sôi sục của toàn dân, chúng tận dụng tất cả những lươn lẹo, gian manh, lừa bịp đă học được từ quan thầy CS Quốc Tế , cướp đoạt công lao, xương máu của tất cả những tổ chức, đảng phái yêu nước để trở thành một kẻ chiến thắng và được chúng mệnh danh là “Cách Mạng Tháng Tám” (1945)...

Dựa đói khát bọn Cáo, Hồ lợi dụng

Lừa dân ḿnh để “Cách Mạng thành công”

Bao oan khiên cùng xương máu chất chồng

Là chất liệu xây lâu đài Cộng Sản

Trong suốt thời gian lănh đạo kháng chiến chống Pháp, mặt trận Việt Minh không hề có một lời tuyên bố hay một bản hiệu triệu nào nói đến chủ nghĩa Mác-Lênin hoặc chế độ CS, để đánh lừa dân tin tưởng CSVN là những người Quốc Gia chống Pháp, giảo phóng đất nước.

Măi đến thời điểm năm 1953-1956, bộ mặt thật tay sai đế quốc CS của Hồ Chí Minh mới thực sự lộ diện qua chiến dịch đấu tố “Cải cách ruộng đất”, khủng bố tầng lớp nông dân và trí thức. Lúc ấy tất cả mới hiểu rơ, nhưng rất tiếc đă quá muộn... Đây cũng là điều đau khổ nhất cho lịch sử và những tấm ḷng yêu nước đă bị bọn gian manh lừa đảo một cách trắng trợn.

Sáu mươi năm đă qua, ngày nay CSVN vẫn tiếp tục lừa người dân từ cơn đói này qua cơn đói khác dưới mọi h́nh thức, chiêu bài khác nhau. Hiện tại, dân Việt Nam cũng đang đói. Một cái đói tuy bề ngoài không thấy xác chết la liệt như ngày xưa cách đây 60 năm, nhưng lại là một cái đói khủng khiếp và dă man hơn nhiều trong ngấm ngầm, ngoài cái đói cơm, đói gạo, người dân c̣n đói cả tự do, nhân quyền, kể cả niềm tin và tư duy.... Nh́n vào lịch sử đất nước 60 năm từ khi CSVN xuất hiện, người ta không thấy được điểm nào khả dĩ có thể chấp nhận, tự ngụy biện để an ủi phần nào cho cái bất hạnh của dân tộc. Đất nước mỗi ngày một suy thoái, dân đói khổ mặc dân, lănh đạo chỉ biết tham nhũng , vơ vét. Khi nh́n thấy người dân đă kiệt quệ, bọn lănh đạo Bắc Bộ Phủ lại “sáng tạo “ ra chính sách buôn dân bán nước dưới tấm b́nh phong hôn nhân, cắt đất nhượng biển “hữu nghị” và xuất khẩu người dân đi làm lao nô khắp thế giới trong chính sách “đen con bỏ chợ”.

Từ năm đói, sáu mươi năm thống khổ

Cảnh điêu tàn máu lệ măi tuôn rơi

Bởi v́ đâu, toàn dân tộc ră rời

Muốn tươi sáng phải vùng lên diệt Cộng

Năm nay, tưởng niệm về năm đói ất dậu (1945), như một đoạn đường đánh dấu 60 năm dân Việt Nam bị lừa bởi một bọn vô lương xuẩn động. Dù không phải là những nhân chứng sống c̣n sót lại từ năm 1945, nhưng qua những dữ kiện lưu lại bằng sách vở và cái thực tại khốn cùng của đất nước, những người VN chân chính không thể không ngậm ngùi cho thân phận dân tộc và oán hận bọn VC tàn ác, phi nhân. Hơn nữa, sự kiện được nhắc lại như một kinh nghiệm để chúng ta có thể t́m cho ḿnh một hướng đi tươi sáng hơn và tránh được sự lừa đảo của bọn CSVN và bè lũ tay sai tại hải ngoại trên con đường quang phục Quê Hương.

Phạm thanh Phương (Úc Châu)

 

Thơ xuân

Mong

Em nhớ xuân nào bên ḍng sông

Bốn mắt nh́n nhau lệ mủi ḷng

Đưa người yêu dấu rời quê mẹ

Chẳng biết bây chừ anh nhớ không

 

Ḍng sông c̣n đó, “Nước đổi ngôi”

Người đi, bằn bặt bốn phương trời

Kẻ ở hoài mong h́nh bóng cũ

Từng phiến xuân hồng trôi vẫn trôi

 

Quê nhà vất vả lắm đau thương

Qủy đỏ mừng vui đốt quê hương

Cụ già chống gậy moi thùng rác

Lũ trẻ lang thang sống vệ đường

 

Anh có nghe chăng tiếng quặn ḷng

Muôn người như một Bắc, Nam, Trung

Bàn dân thiên hạ chờ anh đó

Mong bóng anh về bên núi sông

 

Em vẫn ngồi đây vẫn nguyện cầu

Muà xuân nhung gấm của ḷng nhau

Từng muà xuân đến, rồi xuân đến

Gió rít bên song, tóc đổi mầu

 

 

Xuân cảm

Xứ lạ, đêm xuân nặng nỗi buồn

Phong trần lữ khách dạ hồi hương

Trường giang lưu thủy, sầu cô quạnh

Bến vắng đ̣ xưa luống đoạn trường

 

Ai về ghé đến ḍng sông ấy

Thắp hộ dùm ta một nén hương

Tiếc nuối Xuân hồng ngày tháng cũ

Chim muông ríu rít rộn canh trường

 

Xuân c̣n thấp thoáng ḍng sông nhỉ ?

Vẳng tiếng đàn xa lệ xót thương

Cây đa bến cũ c̣n xanh lá?

Đ̣ vắng ai đưa nốt đoạn đường.

 

 

 

Mộng đêm xuân

 

Giấc mộng đêm xuân thật đế vương

Lên ṃ con nơn cụ trời nuông

Quảng hàn cứ tưởng rằng cao kín

Cung Nguyệt ai hay cũng să suồng

Sáng bạch c̣n ham tri kỷ vụn

Bạn bè cố níu truyện tṛ suông

Giật ḿnh tỉnh giấc mơ xuân ấy

Chỉ thấy mây trời lớp lớp buông

 

 

Thư xuân...

 

Xuân đi xuân đến dạ hoài mong

Gậy trúc run run bước ngập ngừng

Trước ngơ đong đưa làn tóc bạc

Thân gầy khắc khoải mỏiỳ ṃn trông

 

Hoa mai trước ngơ buồn không nở

Chậu cúc bên hiên cũng ngậm cười

Cây đào năm cũ giờ đă chết

Mây trời đen xám phủ ngàn khơi

 

Xuân ấy con đi, đă hẹn thề

Dăm trường tuyết phủ bóng sơn khê

Bao xuân chờ đợi trong hờn tủi

Nào thấy tăm hơi bóng nhạn về

 

Đêm nay xuân đến biết về đâu?

Bên song Nguyệt lạnh rót tơ sầu

Gọi nhớ mời mong , cành liễu rũ

Đường đời hun hút bóng trăng thâu

 

***

Nhắn gió gởi Me giấc mộng lành

Quê ḿnh tràn ngập cánh đồng xanh

Nơi nơi hoan lạc không cờ đỏ

Mầu máu anh em, máu dân lành

 

Con sẽ về vui với xuân hồng

Chim muông ríu rít rộn non sông

Cờ bay lồng lộng luồng gío mới

Mắt lệ rưng rưng vợ đón chồng

 

Con sẽ quỳ ôm hôn tóc mẹ

Xuân hồng cây lúa mới trổ bông

Trai tơ yên giấc vui đèn sách

Gái lớn xôn xao chuyện kén chồng

 

Con sẽ về vui trong vinh quang

Trống giục lừng vang khúc khải hoàn

Đàn con viễn xứ mang nhân ái

Giải phóng quê cha dẫu muộn màng

 

 

Nhớ một mùa xuân

(Tưởng niệm Tết Mậu Thân)

 

Đêm trừ tịch bỗng long trời lở đất

Dân bàng hoàng chạy tất tả ngược xuôi

Lũ phản bội tràn đầy trên nương rẫy

Nh́n máu xương ngạo nghễ chúng reo cười

 

Nhà đổ nát bên mảnh vuờn hiu quạnh

Hoa tả tơi, nhuộm máu của dân lành

Trong thành phố từng đoàn người ngă gục

Cả khung trời đất nước sặc mùi tanh

 

Chuyện em bé lê la t́m sữa mẹ

Giữa đoàn người tất tưởi kéo nhau đi

Trong máu lửa mẹ em vừa gục ngă

Em ngu ngơ , nên chẳng hiểu được ǵ

 

Thêm loạt đạn đưa em về miên viễn

Cùng mẹ em đoàn tụ cơi hoàng tuyền

Cha c̣n sống cuốn tṛn trong lửa đạn

Giết giặc thù xây giấc mộng b́nh yên

 

Dẹp hết giặc cha mang về manh áo

Để mừng xuân trong khói lạnh hương sầu

Bên mộ chí muà xuâạn vừa xanh cỏ

Nước mắt buồn thương cuộc thế bể dâu

 

Muà xuân ấy bao người vào miên viễn

Để Cộng Nô mừng chiến thắng “huy hoàng”

Người ở lại cả cơi ḷng tang tác

Lê cuộc đời lây lất kiếp dở dang

 

Những ấn tích biết bao giờ phai nhạt

Một đêm xuân vương máu lửa ngậỳp trời

Vẫn là những vết thương ḷng vạn kỷ

Dẫu ngh́n năm theo ngày tháng dần trôi

 

Hỡi những kẻ hôm nay c̣n sống sót

Những mảnh đời nhung gấm chốn tạm dung

Xin khỏa lấp những chuỗi ngày vô vị

Câu chuyện buồn để giữ vững ḷng chung

 

Phạm thanh Phương (Úc Châu)