Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở
Thụy Sĩ
Văn
Bút Quốc Tế cấp báo:
Cuộc
trấn áp các nhà dân chủ đối kháng tiếp
diễn tại Trung cộng
Trong Thông cáo phổ
biến chiều ngày 4.1.2005, Ủy Ban Văn Bút Quốc
Tế bênh vực nhà văn bị cầm tù yêu cầu
nhà cầm quyền Bắc Kinh đ́nh chỉ cuộc
trấn áp các nhà trí thức dân chủ đối
kháng. Nạn nhân mới nhứt là hai nhà văn Lư
Bạch Quang và Dương Thiên Duy.
Ông Lư Bạch Quang, 36 tuổi,
tiến sĩ triết học, chính trị học
và luật học, bị bắt ngày 14.12.2004 tại
Phúc An, tỉnh Phúc Kiến. Ngày 21.12.2004, công an lục
soát nhà ông ở Bắc Kinh, tịch thu máy điện
toán và tài liệu. Dường như sự bắt
giữ ông có dính dáng đến những hoạt
động hỗ trợ mà ông dành cho nông dân trong
cuộc tranh chấp về quyền sở hữu
đất đai giữa thành phần xă hội
"chân lấm tay bùn, thấp cổ bé miệng"
và chính quyền trung ương. Ông Lư Bạch Quang
đă giúp nông dân thảo kiến nghị đ̣i
thị trưởng bị tố cáo tham nhũng phải
từ chức. Đầu năm 2004, ông cho
đăng trên tập san tranh ảnh Nền Văn
Minh Hiện Đại một bài ông viết để
hậu thuẫn yêu sách của nông dân.
Đến
tháng 10, một bài báo ông phổ biến trên
Internet cho biết ông bị hăm dọa: nếu trở
lại Phúc An th́ công an sẽ bắt ông. Trường
hợp Lư Bạch Quang làm nhớ đến Nguyễn
Khắc Toàn. Ra đời tại Hà Nội một
năm sau khi thành phố trở thành tiền đồn
của Quốc tế Cộng sản, nhà báo dân chủ
đối kháng đă bị phạt 12 năm tù cuối
tháng 12 năm 2002 chỉ v́ có can đảm công
khai bênh vực những người nông dân bị
áp bức và bị cướp ruộng đất
nhiều lần biểu t́nh tại Hà Nội trong
hai năm 2000 - 2001.
Ông Dương Thiên
Duy, 43 tuổi, bị bắt ngày 24.12.2004 tại
Hàng Châu, tỉnh Triết Giang, khoảng 100 cây số
phía nam Thượng Hải. Đến ngày
31.12.2004, công an mới công bố trát bắt cáo buộc
ông Dương Thiên Duy "xúi giục phá hoại
quyền lực nhà nước". Công an tiết
lộ rằng ông đă bị đưa về nhốt
tại Nam Kinh, 200 cây số phía bắc Hàng Châu.
Trong hai năm 1999 - 2000, ông Dương Thiên Duy từng
bị giam về tội danh "phản cách mạng".
Hết hạn tù, ông bị tước quyền công
dân thêm bốn năm nữa. Trong thời gian này
ông bị bắt giữ hai lần v́ vi phạm những
điều kiện do pháp lệnh áp đặt. Lần
câu lưu mới nhứt, từ 27 tháng 5 đến
11 tháng 6 năm nay, nhà văn hội viên Trung tâm Văn
Bút Trung Hoa Độc Lập bị ghép tội
đă viết những bài báo tưởng niệm
15 năm phong trào sinh viên tranh đấu cho dân chủ
bị vùi dập dưới xích sắt chiến xa
Hồng quân tại quảng trường Thiên An
Môn.
Những tháng gần
đây, các nhà văn, trí thức bất đồng
chính kiến và dân chủ đối kháng lần lượt
bị bắt giữ và sách nhiễu. Theo "một
nhà trí thức tên tuổi", họ đang bị
kiềm hăm trong một bầu khí hắc ám tạo
nên bởi sự tái lập một chính thể
độc tài chuyên chế. Báo chí được
lệnh không viết điều ǵ để dân
chúng biết hay nhớ đến nhiều nhà trí
thức nổi tiếng nữa.
Qua Thông cáo nói trên, Văn Bút Quốc Tế bày tỏ
mối quan ngại đối với sự giam cầm
hai ông Lư Bạch Quang và Dương Thiên Duy. Các nạn
nhân dường như đă bị trừng phạt
v́ hành sử quyền tự do phát biểu của
ḿnh. Hơn nữa, sự gia tăng chủ
trương bất bao dung những chính kiến bất
đồng đưa đến hậu quả là sự
tăng cường bắt giữ và sách nhiễu
những nhà cầm bút mà chế độ thù
ghét. Văn Bút Quốc Tế thúc giục nhà cầm quyền
Bắc Kinh đ́nh chỉ cuộc trấn áp các nhà trí thức bất đồng chính kiến và
các nhà dân chủ đối kháng, tôn trọng quyền
tự do phát biểu được bảo đảm
bởi Điều 19 của Công Ước Quốc
Tế về các Quyền Dân Sự và Chính Trị
mà Nhà nước Trung cộng đă kư kết.
Cũng cần ghi thêm: hôm nay,
trong phúc tŕnh năm 2004 về quyền tự do báo
chí trên thế giới, Phóng Viên Không Biên Giới
tố cáo Miến Điện và bốn chế
độ cộng sản Bắc Kinh, B́nh Nhưỡng,
Hà Nội và Vạn Tượng là năm Nhà nước
phạm tội đàn áp báo chí tàn tệ nhứt
vùng Đông Á. Bản phúc tŕnh cho phép chúng ta nhận
định rằng Hồ Cẩm Đào vẫn làm
khuôn mẫu cho Nông Đức Mạnh trong chính
sách thông tin và ngôn luận. Trung cộng tiếp tục
là nhà tù lớn nhứt đối với giới
truyền thông. Mới nh́n, chúng ta có cảm tưởng
vào mùa xuân đứng trước cảnh
"trăm hoa đua nở" (nói theo kiểu thứ trưởng tư pháp Việt cộng Hà Hùng Cường
tại một phiên họp của Ủy Hội
Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc ở Genève năm
2002:
Hiện
có hơn 600 nhựt báo và tạp chí phát hành...). Nhưng Phóng Viên Không Biên Giới đă ghi đậm
nét thực tại đen tối: Đảng cộng
sản cầm quyền hằng nhắc nhở các
nhà báo bản xứ rằng họ không được
tự do viết hay nói những ǵ họ muốn.
C̣n đối với giới truyền thông ngoại
quốc hiện diện tại Hoa lục (cũng
như tại Việt Nam), họ bị kiểm soát
rất chặt chẽ.
(Viết theo tin của thi hữu Nguyên
Hoàng Bảo Việt, hội viên Trung tâm Văn Bút
Thụy Sĩ Pháp thoại).
Genève
ngày 5 tháng 1 năm 2005
Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy
Sĩ