CHẾ ĐỘ DÂN CHỦ, CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN,
PHÁT XÍT, CHẾ ĐỘ NÀO
PHỤC VỤ CON NGƯỜI VÀ DÂN TỘC ?
« Hưng
vong biết chửa, người kim cổ ?
Tiếng quốc năm canh, bóng nguyệt mờ. »
( Trần tuấn Khải - Vịnh thành Cổ loa.)
Chế
độ là « chính thể, phép tắc căn
bản của một chính phủ đặt ra theo
đó mà trị nước » ( Theo Việt Nam Tự
Điển của Lê văn Đức và Lê ngọc Trụ
- Nhà xuất bản Khai Trí). Nếu chúng ta căn cứ
theo chữ Pháp « le régime « th́ có nghĩa là
trật tự, cơ chế, hiến pháp, h́nh thức
của một quốc gia, cách cai trị quốc gia
ấy ( le régime = ordre,constitution, forme d’un Etat,
manière de gouverner – theo tự điển Larousse).
Theo tự điển Robert, th́ chế độ là
cách quản trị, cách cai trị một cộng
đồng, hay là cách tổ chức chính trị,
kinh tế và xă hội một quốc gia ( le régime
= façon d’administrer, de gouverner une communauté ;
organisation politique, économique et sociale d’un Etat).
Chế
độ dân chủ theo định nghĩa ngữ
nguyên là một chế độ do dân làm chủ,
có nghĩa là người dân có quyền lấy những
quyết định chính trị quan trọng một
cách trực tiếp như h́nh thức dân chủ
trực tiếp, đang hiện hành ở một nước
duy nhất trên thế giới này là Thụy Sĩ ;
hay người dân có quyền tự do bầu người
đại diện của ḿnh ; nhưng đồng
thời cũng có quyền truất phế người
đại diện của ḿnh, dưới h́nh thức
dân chủ gián tiếp.
Nói
một cách khác đi, chế độ dân chủ
là một chế độ mà trong đó tất cả
mọi quyền tự do căn bản của con
người được tôn trọng. Những
quyền tự do căn bản của con người
đă được ghi trong Bản Tuyên Ngôn Quốc
tế Nhân quyền và đă được Đại
Hội Đồng Liên Hiệp Quốc chấp nhận
vào ngày 10/12/1948. Những quyền tự do căn bản
này đi từ quyền tự do sinh sống, tự
do mưu cầu hạnh phúc, tới tự do ngôn luận,
tự do tín ngưỡng, tự do chính trị, tự
do bầu cử, tự do tư hữu, tự do kinh
tế v.v..
Một chế độ độc tài là một
chế độ mà trong đó mọi quyền tự
do căn bản của con người bị trà
đạp, đàn áp.
Chế độ cộng sản có phải là
một chế độ độc tài không ?
–
Đó là một chế độ độc tài, v́
nó độc khuynh, độc đảng, kinh tế
tập trung, khác hẳn với chế độ dân
chủ là đa khuynh, đa đảng và kinh tế
tự do, không tập trung. Độc khuynh, v́ chế
độ cộng sản chỉ chấp nhận một
nền tư tưởng triết học là lư thuyết
Mác – Lê, khác hẳn
với đa khuynh là chấp nhận nhiều luồng
tư tưởng, nhiều nền triết học
khác nhau. Độc đảng, v́ trong chế độ
cộng sản, chỉ có một đảng là
đảng cộng sản, khác hẳn với chế
độ dân chủ là chế độ đa
đảng, chấp nhận ít nhất là 2 đảng..
Chế độ cộng sản chủ
trương kinh tế tập trung, băi bỏ quyền
tư hữu, ngược lại với chế
độ dân chủ, chủ trương kinh tế
tự do, tôn trọng quyền tư hữu.
Không những chế độ cộng sản
là một chế độ độc tài, mà c̣n
là một chế độ độc tài ṭan trị
như là độc tài phát xít Hitler ở Đức
và Mussolini ở Ư.
Danh từ ṭan thể, ṭan trị ( Totalitaire,
Totalitarisme) đă được lănh tụ đảng
Phát xít Ư Mussolini dùng vào năm 1925, để chỉ
tính cách ṭan diện phong trào chính trị của
ông, chống lại chủ nghĩa dân chủ, tự
do.Nhà nước ṭan diện là một nhà nước
kiểu mới đi ngược lại chủ
nghĩa cá nhân, chủ nghĩa tự do, dân chủ.
Phong trào Phát xít của Mussolini đă dùng một
câu châm ngôn làm kim chỉ nam cho hành động của
ḿnh : « Tất cả trong quốc gia, không
có ǵ chống lại quốc gia, không có ǵ ng̣ai quốc
gia. » Nhà nước ṭan trị này nó giống
nhà nước ṭan trị cộng sản do Lénine
và Staline dựng lên cách đó không lâu, v́ Lénine
và Trotski cướp chính quyền ở Nga năm
1917, th́ Mussolini cướp chính quyền ở Ư năm
1922, Hitler nắm chính quyền năm 1933.
Từ năm 1929, những nhà nghiên cứu
chính trị, nhất là những nhà nghiên cứu người
Anh và Đức đă dùng chủ nghĩa độc
tài ṭan trị ( dictature totalitaire hay totalitarisme) để
chỉ chế độ độc tài toàn trị
cộng sản và phát xít.
Năm 1951, bà Hannah Arendt, người Đức,
gốc Do Thái, phải chạy trốn Hitler qua Hoa kỳ
vào những năm 30, đă xuất bản quyển
sách Hệ Thống Toàn trị ( Le Système Totalitaire),
nêu lên những điểm tương đồng
của 2 chế độ ṭan trị cộng sản
và phát xít. Theo bà, chế độ độc tài
ṭan trị, nhất là ṭan trị cộng sản,
khác với chế độ độc tài ( la
tyrannie) mà chúng ta biết từ trước, đó
là chế độ độc tài thường chỉ
có trong lănh vực chính trị, trong khi đó độc
tài cộng sản bao trùm mọi lănh vực từ
triết học qua chính trị, kinh tế, xă hội,
nó đặt căn bản trên một ư thức hệ,
đó là ư thức hệ Mác-Lê. Nó dùng ư thức
hệ này để biện minh cho hành động
đàn áp bằng bạo lực ; và từ
đó nó chủ trương đọan tuyệt hẳn
với quá khứ. Theo Mác : « Người cộng
sản băi bỏ chân lư muôn thuở, băi bỏ tôn
giáo và đạo đức, thay v́ cải tiến
tôn giáo và đạo đức ; cũng từ
đó, người cộng sản đi ngược
lại tất cả những h́nh thái tổ chức
và phát triển xă hội trước đó. »
( Le Manifeste du Parti communiste – trang 44 – Nhà xuất bản
Union générale d’Editions- Paris). Chính v́ vậy mà có những
hành động tàn bạo, giết người, trại
tập trung, phá hủy đền đài, văn hóa,
di tích cổ truyền ở tất cả mọi nước
cộng sản từ Liên sô qua Tàu, tới Việt
Nam, Căm Bốt. Chỉ cần ḿnh Pol Pot đă giết
hơn 2 triệu người Căm Bốt, nửa
số dân. Cộng sản Việt Nam cũng tàn ác
không kém Pol Pot, v́
Pol Pot là con đẻ của cộng sản Việt
Nam ; nhưng cộng sản Việt Nam ma lanh, xảo
quyệt hơn, biết che dấu tội ác của
ḿnh.. Theo ông Massimo d’Aléma, cựu thủ lănh đảng
Cộng sản Ư, nay trở thành đảng Dân Chủ-Xă
hội, thủ tướng Ư vào những năm cuối
thập niên 90 : « Chế độ cộng
sản đă biến thành một sức mạnh
đàn áp, một chế độ ṭan trị, gây
nên những tội sát nhân khủng khiếp nhất
« (Đại hội Đảng Dân chủ-Xă hội
Ư năm 1998).
Đi từ một cái nh́n khác,
có tính cách cơ chế nhiều hơn, hai nhà
nghiên cứu chính trị Carl Friedrich và B. Brzezinski
trong quyển « Totalitarian Dictatorship and
Autocracy » đă đưa ra 6 đặc điểm
của chế độ độc tài ṭan trị,
nhất là độc tài ṭan trị cộng sản,
như sau : 1) Một ư thức hệ Nhà nước
bắt buộc ( une idéologie de l’Etat obligatoire) ;
2) Độc đảng có nhiệm vụ quản chế
dân ( Parti unique avec le but d’encadrer la masse) ; 3) Độc
quyền bạo lực ( Monopole de violence) : 4) Độc
quyền phương tiện truyền thông ( Monoploe
des moyens de communication) ; 5) Khủng bố dân (
Terreur de masse) ; 6) Kinh tế tập trung trong tay
nhà nước ( Economie centralisée).
Những tác giả khác đề nghị những
tiêu chuẩn khác để xem xét những chế
độ độc tài ṭan trị, nhất là cộng
sản. Từ những sai lầm và quan niệm
đơn giản hóa lịch sử của Marx, những
nhà lănh đạo chính quyền toàn trị cộng
sản muốn tạo ra một xă hội ḥan ṭan
mới, trong đó sẽ không có đấu tranh
giai cấp, tranh chấp xă hội. Họ t́m cách thực
hiện xă hội đó qua việc thực hiện
lư thuyết của Marx mà họ cho rằng là khoa học.
Nhưng thực tế, lư thuyết này không có tính
chất khoa học, và c̣n phản kinh tế, phản
tiến bộ ( Xin xem thêm Phê B́nh Lư thuyết của
Marx của tác giả bài này trên www.danchunet.com
hay www.conong.com). Đi từ
ảo tưởng khoa học xă hội chủ nghĩa,
khoa học lịch sử, những người cộng
sản tự cho ḿnh là đi đúng chiều hướng
lịch sử, những ai đi ngược lại
là phản động, v́ vậy họ tự cho
phép ḿnh làm bất cứ một điều ǵ, nhất
là khi họ có quyền, ngay cả việc bỏ
tù, chém giết không duyên cớ, đày ải
không xét xử. Ngày hôm nay những người phản
động chính là những người cộng sản,
v́ họ đi ngược lại ư nguyện, quyền
lợi của dân, đi trái đà tiến bộ của
nhân loại là đi đến dân chủ, tự
do, tôn trọng nhân quyền.
Chế độ độc tài ṭan trị
phát xít ít nhấn mạnh đến ư thức hệ,
nhưng nhấn mạnh đến chủ nghĩa dân
tộc cực đoan, cho rằng gịng giống Aryen
của dân tộc Đức là dân tộc ưu việt,
khinh khi mọi gịng giống khác, nhất là dân tộc
Do Thái. Theo Hitler và những người phát xít,
th́ gịng giống Aryen là gịng giống tinh khiết,
trong sáng nhất, không có sự pha trộn những
gịng giống khác, nên thông minh nhất. Đây là một
quan niệm hoàn ṭan phản khoa học. Chỉ tiếc
thay là một số dân tộc Đức và một số
trí thức đă nghe theo lời điên cuồng của
Hitler, đi đến chỗ giết cả 6 triệu
dân Do Thái và gây hấn chiến tranh với những
quốc gia khác. Quả là
một vết nhơ cho lịch sử dân tộc Đức,
mà khi được hỏi, những vị thủ
tướng liên tiếp của Đức như H.
Schmidt, H. Kohl, G. H.
Schroeder, rằng có nên quên giai đoạn lịch sử
Hitler hay không, th́ họ trả lời ngay rằng
không nên quên, mà c̣n phải nhắc lại, để
cho con cháu dân tộc Đức không những không
quên, mà c̣n suy ngẫm, tránh cho lịch sử tương
lai không mắc lại những
lỗi lầm đáng tủi nhục đó.
Chế độ độc tài toàn trị cộng
sản và phát xít Hitler đều dựa trên những
quan niệm sai lầm về khoa học. Không có một
nhà khoa học nào chứng minh được rằng
có một chủng tộc tinh khiết, không pha trộn,
đó là sai lầm của Hitler và những người
phát xít. C̣n những người cộng sản, bắt
đầu từ Marx, tự cho lư thuyết của
ḿnh là khoa học, tin rằng có khoa học xă hội,
kinh tế, lịch sử.Không ! Không có khoa học
chính xác về xă hội, kinh tế, lịch sử,
v́ chính trị, lịch sử, kinh tế, xă hội
chỉ là những khoa học nhân văn, những
biến cố của khoa học nhân văn không lập
lại giống nhau như khoa học chính xác toán học,
vật lư, thiên văn, v́ thế , không thể có
những định luật cho những khoa học
này, mà chỉ có thể có những khuynh hướng,
như theo ông Karl Popper, một nhà triết học
và phê b́nh khoa học lớn của thế kỷ
20, những sách của ông đă được những
người như thủ tướng Đức Helmut
Kohl, Helmut Schmidt làm sách gối đầu giường
và thủ tướng Pháp Edgare Faure lập ra Hội
những Người bạn của Popper vào những
năm 80. Marx
đưa ra những định luậ t cho kinh tế
và lịch sử
là sai lầm.
( Xin xem thêm bài Sự Hồ Đồ của Marx theo
K. Popper của tác giả bài này trên www.danchunet.com
và www.conong.com).
Chúng ta thấy cả 2 chế độ độc
tài ṭan trị cộng sản và phát xít có những
điểm khác nhau ; nhưng cũng có những
điểm tương đồng. Cả hai đều
tôn thờ lănh tụ, một bên là Hitler, Mussolini,
bên kia là Lénine, Staline, Mao, Hồ, Kim Nhật Thành,
Fidel Castro. Cả hai đều dùng bạo lực
để đàn áp đối lập và người
dân ; lúc đầu th́ dùng bạo lực thiểu
số như chân tay, bộ hạ cuồng tín để
khủng bố đám đông ; sau đó lại
dùng đám đông khủng bố lại thiểu
số không cùng chánh kiến ; cả hai đều
độc quyền bạo lực và truyền
thông, không ngần ngại dùng bất cứ phương
tiện truyền thông nào, ngay cả vu khống,
bôi bác, bóp méo sự thật, lập đi lập
lại những điều không có, a dua, vào hùa
để bắt nạn nhân phải nhận tội,
như h́nh thức ṭa án nhân dân của cộng sản
và cả của phát xít Hitler với những người
Do Thái. Cả hai chế độ đều khai thác
tối đa bản năng thấp hèn, thú vật
của con người. Nói như ông Lê xuân Tá, một
trí thức, một cán bộ truyên truyền cao cấp
của cộng sản Việt Nam, nhưng nay đă
nh́n thấy bộ mặt ác ôn, man dại của cộng
sản : « Sự ngu muội và thấp hèn
thường tự nó không gây ra tội ác. Nhưng
nếu được trao quyền lực, rồi cấy
vào đó chất men ghen tỵ và căm thù, th́ nó
trở thành quỉ nhập tràng. Nó sẽ nhanh
chóng ư thức được rằng các đe dọa
quyền và lợi của nó lại chính là trí tuệ,
học vấn, văn hóa và văn minh.. Rút cục,
những thứ này đă bị tấn công và chà
đạp bằng một sự căm hờn
điên cuồng và man rợ… Nhưng may thay, lại
chính những thứ độc dược đó
đă kết lại thành những thứ sỏi mật,
sỏi thận, sơ gan, cổ chướng trong lục
phủ ngũ tạng của chế độ cộng
sản, làm chế độ này không bị ai đánh
mà tự chết. » ( Lê xuân Tá - Diễn Đàn -
số 27 tháng 2/1994 – Paris).
Thật vậy, lịch sử nhân lọai có
nhiều trang sử đẫm máu và đau
thương ; nhưng không có trang sử nào
đẫm máu và đau thương như những
trang sử viết nên bởi chế độ
độc tài ṭan trị phát xít Hitler, Mussolini và
chế độ độc tài ṭan trị cộng
sản. Sáu triệu dân Do Thái chết oan uổng,
đau đớn. Đệ Nhị Thế chiến xẩy
ra, lỗi chính là tại Hitler, với số nạn
nhân gần 50 triệu người. Từ quan niệm
đấu tranh giai cấp, bạo động lịch
sử, qua các vụ đánh tư bản mại sản,
« Trí phú hào, đào tận gốc, trốc tận
ngọn ", qua những cuộc cải cách ruộng
đất, cách mạng văn hóa, số nạn
nhân cộng sản c̣n lên đến gần 100 triệu
người, như những nghiên cứu của những
sử gia Pháp Courtois, Margolin và một số người
nữa trong Quyển Sách Đen về Chủ Nghĩa Cộng
sản ( Le Livrvre noire du Communisme).
Chính v́ vậy mà chế độ
độc tài ṭan trị phát xít đă cáo chung, chế
độ độc tài ṭan trị cộng sản
đă xụp đổ ở Nga sô và Đông Âu. Ngày
hôm nay chỉ c̣n lại 4 chế độ cộng
sản trong 217 quốc gia trên thế giới. Giới
lănh đạo và một số trí thức hèn hạ
hay ngu dốt của những chế độ này cố
t́nh bênh vực những cái ǵ không thể bên vực
đươc, cố t́nh đi ngược lại
quyền lợi của dân và đà tiến bộ
của nhân loại, là đi theo chiều hướng
tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền..
Bất cứ một chế độ độc
đoán, độc tài nào, từ cổ chí kim, từ
đông qua tây, từ phát xít đến cộng sản,
đều dựa trên 2 cột trụ chính :
đó là bộ máy quân đội, công an ḱm kẹp
và bộ máy tuyên truyền, vu khống, bôi bác hay
che dấu sự thật. Chỉ cần nh́n vào phần
trăm to lớn của ngân sách quốc phong, công
an, thông tin tuyên truyền, và phần trăm bé nhỏ
mà một chính quyền dành cho y tế, giáo dục,
th́ chúng ta cũng có
thể nói chính quyền đó là một chính quyền
độc tài hay không, có lo cho người dân hay
không, v́ y tế, giáo dục là 2 yếu tố quan
trọng của đời sống người dân.
Chúng ta hăy cùng nhau xét bảng sơ lược
về tổng sản lượng, vê phần trăm
chi tiêu y tế, giáo dục và quân sự của một
số quốc gia dưới chế độ độc
tài toàn trị như Việt Nam, Căm Bốt,
Trung Cộng, Bắc Hàn và một số quốc gia
dưới chế độ dân chủ như Thái
lan, Nam Hàn, Đài loan, Pháp, Hoa Kỳ, Anh, Đức, Na Uy
v.v, để nh́n thấy rơ chế độ nào
phục vụ người dân.
|
Quốc
gia
|
Dân
số
(triệu)
|
Tổng
sản lượng(TSL)
(Theo tỷ$)
|
Sản
lượng đầu người
(
$)
|
Phần
trăm ngân sách giáo dục theo TSL
|
Tiền
hàng năm cho giáo dục tính theo đầu
người
|
Phần
trăm ngân sách y tế theo TSL
|
Tiền
hàng năm cho y tế theo đầu người
|
Phần
trăm ngân sách quốc pḥng theo TSL
|
|
Việt
nam
|
80
|
35
|
440
|
2,8%
|
12,32$
|
1,5%
|
6,6 $
|
6,76
%
|
|
Thái
lan
|
21
|
126
|
2027
|
5 %
|
101,35$
|
2,1%
|
42,57$
|
1,57
%
|
|
Đài
loan
|
22
|
442
|
19625
|
6,2%
|
1217
$
|
Khg rơ
|
-
|
2,24
%
|
|
Nam Hàn
|
48
|
477
|
9849
|
3,6%
|
355$
|
2,6%
|
256$
|
3,11
%
|
|
Bắc
Hàn
|
23
|
22
|
959
|
Khg rơ
|
-
|
1,9
%
|
18$
|
8,00%
|
|
Lào
|
5,5
|
1,7
|
305
|
3,2%
|
10 $
|
1,7%
|
6$
|
0,83%
|
|
Căm bốt
|
12
|
4
|
326
|
2,00%
|
6$
|
1,7%
|
6$
|
2,11%
|
|
Pháp
|
60
|
1431
|
24055
|
5,8%
|
1395$
|
7,3%
|
1756$
|
2,18%
|
|
Hoa
kỳ
|
387,4
|
10 383
|
36 128
|
4,9%
|
1770$
|
6,2%
|
2240$
|
3,68%
|
|
Trung
cộng
|
1280
|
1266
|
989
|
2,2%
|
22$
|
2,0%
|
20$
|
1,72%
|
|
Đức
|
82,4
|
1984
|
24 079
|
4,5%
|
1 083
|
8,1%
|
1 950$
|
1,14%
|
|
Anh
|
59
|
1566
|
26 457
|
4,4%
|
1 164
|
6,3%
|
1 667$
|
2,58%
|
|
Na
Uy
|
4,5
|
190
|
42 328
|
6,8%
|
2 878$
|
6,8%
|
2 878$
|
2,19%
|
| |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
(
Những con số trên lấy từ quyển sách
« l’Année stratégique 2005 sous la direction de Pascal
Boniface » – Nhà xuất bản Armand Colin – Paris.
Có một số con số được làm tṛn,
để dễ nhớ . Riêng về phân Tiền
hàng năm tính theo đầu người về y tế
và giáo dục là do tác giả bài này thêm vào.)
Chúng ta chỉ cần nh́n vào bảng số
trên, bắt đầu bằng chi tiêu về y tế.
chế độ độc tài cộng sản Việt
Nam chi tiêu về y tế cho người dân thấp
nhất không những so với những nước
trong vùng mà có thể nói so với thế giới.
Về tỷ lệ, cộng sản Việt Nam để
ra 1,5% TSL quốc gia cho y tế, thua cả Lào và Căm
Bốt là 1,7%, trong khi đó những chế độ
dân chủ họ bỏ ra tỷ lệ cao về y tế,
Thái lan là 2,1% ; Nam Hàn là 2,6% ; Hoa Kỳ là
6,2%, Anh là 6,3%, Đức là 8,1%. Chi tiêu y tế tính
theo đầu người hàng năm, Cộng sản
Việt Nam bỏ ra là 6,6$ ; Na Uy là 2878$ ; Anh
là 1667$ ; Hoa Kỳ là 2240$.
Về giáo dục, chế độ độc
tài cộng sản Việt Nam cũng là một trong
những nước đứng cuối sổ. Việt
Nam bỏ ra 2,8% TSL quốc gia cho giáo dục ; Na
Uy là 6,8% ; Hoa Kỳ là 4 ,9% ; Pháp là 5,8%,
chi tiêu tính theo đầu người hàng năm về
giáo dục, th́ Việt Nam là 12,32$ ; Na Uy là
2878$ ; Pháp 1395$ ; Hoa Kỳ là 1770$ ; ngay cả
Thái lan cũng là hơn 100$ ; Nam Hàn là 355$ ;
Đài loan 1217$.
Ở trong bảng không có những con số
chi tiêu về bảo vệ môi trường,
nhưng chế độ độc tài cộng sản
Việt Nam chỉ bỏ ra 0,10% TSL quốc gia về
môi trường, trong khi những nước trên thế
giới họ bỏ ra ít nhất là 1% hay 2 hoặc
3%, gấp từ 10 đến 30 lần.
Một dân tộc thở hít
không khí ô nhiễm, y tế thiếu thốn, ăn
uống thiếu dinh dưỡng, nên hơn 40% dân
Việ Nam bị nhiễm bệnh lao, như chính
Giám Đốc cơ quan bài chống lao của Việt
Nam tuyên bố trong kỳ Hội Nghị Quốc Tế
bài chống lao họp ở Hà Nội vào đầu
năm 2003.
Về quốc pḥng hay nói khác
đi là cơ quan quân đội, công an đàn áp
dân, Bắc Hàn đứng đầu với tỷ
lệ là 8% TSL quốc gia, Việt Nam đứng thứ
nh́ với 6,76% ; trong khi những nước dân
chủ khác như Na Uy với 2,19% ; Đức với
1,14%.
Những con số trên c̣n phản bác lại tất
cả những luận cứ của một số
trí thức cộng sản, hoặc v́ ngu dốt, hoặc
v́ hèn hạ, bảo rằng cần cải tổ
kinh tế trước, rồi cải tổ chính trị
sau. Đây cũng là luận điệu của một
số ngựi trong đó có cả những vị
đă là thủ tướng, phó tổng thống dưới
thời Đệ Nhị Cộng Ḥa. Hỏi rằng,
dưới chế độ độc tài cộng
sản, dân không có sức khỏe, giáo dục thấp
kém, v́ giới lănh đạo không lo cho người
dân, làm sao mà có phát triển kinh tế như các
nuớc dân chủ khác.
Không cần phải đi vào nghiên cứu, chỉ
cần nh́n ở Việt nam, t́nh trạng trường
sở đổ nát, giáo viên, giáo sư với
đồng lương chết đói, nhà thương
dơ bẩn, bác sĩ phần lớn không có lương
tâm, dân phần lớn khi bệnh không dám đi bác
sĩ, nhất là vào nhà thương, th́ câu trả
lời đă quá rơ ràng. Chỉ có những kẻ
vô lương tâm, vô lương tri, đến bất
cứ từ khuynh hướng chính trị nào, mới
bênh vực chế độ độc tài cộng
sản hiện giờ.
Thật vậy, chế độ độc tài
ṭan trị cộng sản không những đă gây
ra bao nhiêu đau thương cho nhân loại với
cả trăm triệu người là nạn nhân của
nó, mà c̣n tiếp tục ở một vài nước
cộng sản c̣n lại trong đó có Việt Nam.
Điều này ai cũng nh́n thấy, ngay cả những
người cựu cộng sản.. Ông Robert Hue, cựu
Thư Kư Thứ Nhất Đảng Cộng sản
Pháp, trong quyển « Communisme : la grande
Mutation » cũng viết : » Chủ nghĩa
Staline, đầu tiên và chắc chắn là một
đại thảm họa cho con người :
hàng triệu nạn nhân, những trại tập
trung khủng khiếp, tính chất quái đản của
những vụ xử kiện, quả thật là một
chế độ giết ngườỉ ( Robert Hue
- Communisme : la grande Mutation – trang 97- nhà xuất bản
Stock – Paris). Ông Walter Veltroni, lănh đạo đảng
Dân chủ Xă hội Ư : « Chúng ta đă
đặt ngang hàng chủ nghĩa Staline với chủ
nghĩa phát xít Hitler, đặt ngang hàng trại tập
trung cải tạo với ḷ giết người
Auschwitz. Tôi thiết tưởng không c̣n cách nào
nói thẳng thắn và rơ ràng hơn về 2 chế
độ độc tài giết người đó "
(Đại hội Đảng Dân chủ Xă hội Ư
tháng 2 năm 1998).
Không c̣n chối căi là thế kỷ 20 vừa
qua, hai chế độ độc tài hữu phát
xít và tả cộng sản đều gieo rắc
tai họa, làm khổ người dân, nói chi đến
phục vụ họ. Chế độ độc tài
phát xít Hitler, Mussolini không c̣n nữa. Chế độ
độc tài cộng sản đă sụp đổ
ở Liên Sô và Đông Âu, chỉ c̣n lại 4 nước,
trong đó có Việt Nam. Dân Việt hăy cố gắng,
kiên tŕ đấu tranh để giải thể chế
độ độc tài ṭan trị này, để
xây dựng một chế độ dân chủ,
trong đó các quyền căn bản của con
người được tôn trọng, như
đă đươc ghi trong bản Tuyên Ngôn Quốc
Tế Nhân Quyền. Chỉ như vậy đất
nước mới có thể phát triển và theo kịp
các nước chung quanh.
Paris
ngày 2/01/2005
Trực
ngôn Chu chi Nam