Hộp
xương lủng củng của Bắc Hàn
và
vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo
ở Việt Nam
Trích
bản báo cáo của một quan sát viên Tây phương
có thẩm quyền, gửi cho các cơ quan quốc
tế về vấn đề nhân quyền và tự
do tôn giáo. Xin dịch để các vị lănh đạo
tôn giáo hiểu thêm cách nh́n của người
nước ngoài về thực tại tôn giáo
ở Việt Nam.
(Nguyễn Hữu Tấn Đức
dịch từ Anh văn)
Đầu
tháng 12 năm rồi, chính phủ Bắc Hàn đă
ngụy tạo gửi trả một “hộp xương
người” cho chính phủ Nhật, mệnh danh
là hài cốt của một thiếu nữ bị bắt
cóc ở Nhật từ hồi cô 13 tuổi. (Nhắc
lại : những vụ mấy trăm phụ nữ
Nhật bị thám thính Bắc Hàn bắt cóc từ
Nhật rồi đưa về Bắc Hàn đă từng
gây căng thẳng cao độ giữa hai nước
trong nhiều năm qua.) Sau khi khám nghiệm DNA,
chính phủ Nhật tuyên bố ngày 8 tháng 12 rằng
: “Bộ xương này gồm những mảnh xương
hỗn hợp của nhiều người khác nhau.
Trong t́nh trạng này chính phủ Nhật khó mà tiếp
tục viện trợ cho Bắc Hàn.”
Sự
kiện và lời tuyên bố này gây một làn
sóng phẫn nộ trên dư luận Nhật, một
dân tộc có tiếng là kính trọng và thờ phượng
người quá cố mà lại bị lừa trắng
trợn như vậy. (báo Herald Tribune, 13.12.2004, tr.
1).
Đây
là một ẩn dụ để diễn tả chính
sách về nhân quyền và tự do tôn giáo của
chính quyền Việt Nam. Cách họ tŕnh bày về
tự do tôn giáo ở Việt Nam không khác ǵ cách họ
tặng cho thế giới một “hộp xương
lỉnh kỉnh” gồm nhiều thứ giả mạo,
không thật. Nhưng khác với sự tức giận
của người Nhật và cách phản ứng
thực tế của họ, một số người
trên thế giới khi xem xét vấn đề Việt
Nam hầu như sẵn sàng chấp nhận món quà
đó như là đồ thật. Cái mưu mô giả
mạo đồ giả vẫn không quan trọng bằng
sự ngây thơ chấp nhận nó là đồ thật.
Tệ hơn nữa là một số chính khách và
trí thức thừa biết nó là đồ giả
mà vẫn giả vờ xem đó là đồ thật
v́ những mục đích chính trị cá nhân không
lành mạnh.
V́
muốn giữ tiếng của ḿnh trong vùng Đông
Nam Á và trên thế giới, cùng với viễn tượng
phát triễn Mậu dịch Thế giới, đồng
thời bị rúng động bởi những phát
hiện liên tục về sự vi phạm tự do
tôn giáo và nhân quyền, Việt Nam đang ráo riết
huy động bộ máy tuyên truyền để chứng
tỏ cho thế giới thấy là “mọi sự
b́nh an”, không có đàn áp tôn giáo.
Dưới
dây là vài thí dụ điển h́nh minh họa cho
những hành động đàn áp và vi phạm
không ngừng của chính quyền Việt Nam.
1.
Cao nguyên và các tỉnh miền Tây Bắc
Cao
nguyên là vùng mà chính quyền Việt Nam lo ngại
và v́ thế hạn chế gắt gao việc đi
lại. Ngày 4.11.2004 bà Phan Thúy Thanh, đại sứ
VN tại Brussels, Vương quốc Bỉ, đă gửi
một bản báo cáo đầy tính tuyên truyền
cho một số thẩm vấn viên bên Ḥa Lan. Bản
báo cáo hoàn toàn phủ nhận việc dư luận
thế giới cho rằng sự lạm dụng
đất đai và đàn áp tôn giáo là nguyên nhân
gây ra sự bất an trong vùng. Trích : “Pháp luật
Việt Nam bảo đảm quyền tự do tôn
giáo tín ngưỡng, và quyền không tôn giáo không
tín ngưỡng cho tất cả mọi công dân. Điều
này được ghi rơ trong Hiến pháp và
được áp dụng trong thực tế. Tuyệt
đối không hề có cái gọi là “đàn áp
Tin lành”. Trái lại, người Tin lành miền
Cao nguyên được hưởng những điều
kiện thuận lợi để hành đạo. Có
chừng 25 nhóm Tin lành cơ bản đang vui sống
ở Cao nguyên.”
Thật
sự đây mới là “thực tại” : trong 5
tỉnh miền Cao nguyên ố Dak Nong, Lâm Đồng,
Dak Lak, Gia Lai và một phần B́nh Phước
ố có ít nhất 1700 tụ điểm mà người
Tin lành thường đến tụ họp để
cầu nguyện. Trong số này, chính quyền chỉ
nh́n nhận có 25, nhưng lại không dám gọi
là nhà thờ v́ thật ra họ cấm người
dân xây nhà thờ ở đây.
Hồi
tháng 9 năm 2002, chính quyền đă huy động
một chiến dịch quy mô nhằm giải tán
hàng trăm nhà thờ địa phương, đồng
thời làm áp lực áp đảo người kitô
phải từ bỏ đức tin của họ. Gần
300 người trưởng gia kitô đă bị bắt
và bỏ tù, trong đó một số người vẫn
đang chờ ngày ra toà v́ tội đă tham dự
những cuộc biểu t́nh hồi tháng 4.2004.
Có
ít nhất 60 lănh tụ Tin lành (gồm 8 mục sư
hợp pháp của các nhà thờ địa
phương) c̣n đang nằm ở trại khổ
giam Ba Sao, tỉnh Nam Hà, với những bản án
tù dài hạn. Trong khi, sau cuộc biểu t́nh dịp
Phục Sinh năm ngoái, chính quyền đă hứa
rằng chỉ có một nhúm ‘lănh tụ đầu
xỏ’ mới bị đưa ra toà và xử. Lại
một lời hứa suông !
Tại
tỉnh Dak Lak, một tỉnh bị phong toả cấm
người địa phương cũng như khách
du lịch đi lại tự do, Nhà nước chỉ
nh́n nhận hai nhà thờ cho người Kinh và hai
nhà thờ cho người Ê-đê được tụ
họp, tức tại nhà của các mục sư.
Trong khi đó, theo nguồn tin do bổn đạo
địa phương, th́ tỉnh này có đến
439 nơi tụ họp và cầu nguyện. Vậy
4 trên 439 là không đầy một phần trăm.
Những vị mục sư của bốn nhóm trên
ố được hiểu là những nhóm
được Nhà nước nh́n nhận ố cũng
không được tự do thăm viếng bổn
đạo của họ mà không phải thông qua những
thủ tục xin phép phiền phức. Đại
đa số của 150.000 người Tin lành tỉnh
Dak Lak ngày nay phải hành đạo chui, nghĩa là
việc thờ phụng, dạy học, rửa tội,
dự thánh lễ, rước Ḿnh Thánh... phải
lén lút ngoài tầm mắt của chính quyền.
Nhà
nước chủ trương một chương
tŕnh nhằm “nhổ tận rễ” Kitô giáo, và
chương tŕnh này đang được hàng
lănh đạo địa phương thi hành từng
đợt. Tất cả làng, xă luôn nằm dưới
sự kiểm tra thường trực của công
an hoặc quân đội.
Hoàn
cảnh tương tự cũng đang xảy ra tại
những tỉnh khác. Tỉnh Gia Lai, nơi có lănh tụ
kitô dám mạnh dạn tranh đấu hàng ngày với
chính quyền, chỉ có 16 nhà thờ được
nh́n nhận trong 400 nơi tụ họp. Gần
đây, một lănh tụ bản lĩnh của dân
tộc Gia-rai vừa được một tờ báo
cộng sản “khen ngợi”, ông liền đ̣i
tờ báo này phải công khai “cải chính”, v́
đây là thủ đoạn chính quyền thường
dùng để gây sự chia rẽ và cô lập những
lănh tụ trong cộng đồng của họ.
2.
Thành lập những đơn vị đặc biệt
để đánh phá “kẻ thù bên trong”
Một
chương tŕnh hiện chưa được giới
nào nói tới đang tiến diễn, do một số
nguồn tin độc lập đáng tin cậy, là
chính quyền đang cổ động thành lập
và đào tạo cả người Hmong miền Tây
Bắc và người Thượng miền Cao nguyên
thành những lực lượng vơ trang đặc
biệt để chống lại sự phát triển
và bành trướng của Kitô giáo.
Mục
đích của những lực lượng đặc
biệt này là “chống lại kẻ thù không phải
từ bên ngoài tới, mà từ bên trong”. Kẻ
thù đó là Kitô giáo. Sự tuyển lọc dựa
trên cơ sở chọn những người trung
thành với chế độ và chấp nhận
chính sách đàn áp, cùng với sự không thiện
cảm của họ đối với người
theo đạo Kitô. Những phần tử
được huấn luyện xong sẽ trở về
nơi quê quán của ḿnh để phong tỏa Kitô
giáo. Một số người được đào
tạo, huấn luyện trong các đơn vị này
đă từng là bộ đội.
Một
nguồn tin nơi người Thượng tỉnh
Dak Lak cũng cho biết rằng chính quyền
đang đào tạo một đơn vị đặc
biệt tới 2500 người với mục đích
tương tự.
Chính
sách xảo thuật này nhằm giúp chính quyền
có lư do để chối căi mọi tố cáo vi phạm
tự do tôn giáo và nhân quyền, đồng thời
làm cho thế giới tưởng rằng có sự
đối lập từ dân tộc thiểu số
muốn chống đối một “tôn giáo ngoại
lai”. Nhưng nó cũng chứng minh rằng tự
do tôn giáo cho các dân tộc thiểu số KHÔNG CÓ
trong chương tŕnh của chính phủ ! Thực
tại cho thấy họ quyết tâm tiêu diệt
các tôn giáo c̣n yếu và làm biến chất các
tôn giáo lớn như Phật giáo, Công giáo... Mà họ
lại có tài sáng tạo để thế giới
lầm cả.
*
Mới
đây, v́ bị thế giới “quan tâm đặc
biệt” bởi những tố cáo của các Giáo
hội, chính quyền Việt Nam quay ra ve văn, tỏ
ra trân trọng Phật giáo, bèn đưa một vị
thiền sư đă từng bị họ chống
đối về Việt Nam giảng đạo.
Trong khi ở trong nước không thiếu ǵ các vị
sư với tŕnh độ uyên bác không kém mà
không được phép giảng đạo rầm
rộ như vậy, th́ tại sao phải nhập
cảng một vị sư ở nước ngoài về
? Đây vừa là cách chính quyền xúc phạm các vị
lănh đạo Phật giáo trong nước, làm giảm
uy tín của họ với Phật tử, vừa
là cách đàn áp Phật giáo tinh vi để thế
giới và người dân trong nước lầm
tưởng là có tự do tôn giáo ở Việt
Nam, và chính quyền rất tử tế với Phật
giáo.
Phải
có phép thần thông uốn éo trí tuệ kiểu
làm xiếc mới có thể tin rằng có “tiến
bộ” trong vấn đề tự do tôn giáo và
nhân quyền ơ Ư Việt Nam. Thật ra đó
chỉ là “hộp xương lỉnh kỉnh” kiểu
đồ giả mạo mà Bắc Hàn gửi cho Nhật
bản.
Ở
một kỷ nguyên văn minh, cách cư xử của
Bắc Hàn và những ảo thuật của Việt
Nam đối với thế giới như vậy là
thiếu đứng đắn về chính trị
và ngoại giao. Nhưng chính quyền Việt Nam
đừng khinh thường người nuớc
ngoài và các chính quyền dân chủ. Họ cũng
biết thử DNA và cũng biết phẫn nộ
cách thực tế như người Nhật.
V́
vậy các chính quyền dân chủ nên xét lại
các chính sách viện trợ, họp tác kinh tế với
Viằêầt Nam. Khi mà ở Việt Nam chưa có
dân chủ và tôn trọng nhân quyền và tự do
tôn giáo, th́ mọi viện trợ và hợp tác
để giúp Việt Nam phát triển thật sự
trong vùng Đông Nam Á đều vô nghĩa.
Thế
nên, Việt Nam vẫn là một “miền đáng
quan tâm đặc biệt”. Và càng đáng quan tâm
hơn khi mà họ quá tinh ranh và có tài làm ảo
thuật.
––––––––––––––––––––––––––––––