HỒN
THIÊNG SÔNG NÚI Đ̉I HÀNH ĐỘNG
Sau
chấn động sóng thần trong dịp Lễ
Giáng Sinh vừa qua, gây thiệt hại khoảng
trên 200,000 nhân mạng ở Đông Nam Á làm xôn xao dư
luận thế giới, th́ ngày 8-1-2005, một
biến cố xảy ra trên Vịnh Bắc Việt
đă xoáy sâu và làm nhức nhối tâm can người
Việt khắp thế giới. Người
Việt chẳng những xúc động mà c̣n cảm
thấy bị xúc phạm. Ngoài
ra, có vấn đề đáng suy nghĩ là chuyện
ǵ sẽ tiếp diễn sau biến cố ngày
8-01-2005?
1.-
DIỄN TIẾN BIẾN CỐ NGÀY 8-1-2005
Có
lẽ ai cũng đă biết về biến cố
trên Vịnh Bắc Việt, nên ở đây chỉ
xin nhắc sơ lại diễn tiến t́nh h́nh
nh́n từ nhiều phía.
Tường
thuật của báo chí trong nước: Theo báo
Thanhnien Online ngày 11, ngày 12, và ngày 14-1-2005, th́ sáng
ngày 8-1-2005, các ngư dân thuộc Hợp tác xă
Đánh cá Hùng Cương, ở xă Ḥa Lộc, huyện
Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa, trong khi đánh cá hợp
pháp ngoài khơi vịnh Bắc Bộ, đă bị
tàu Trung Quốc nổ súng tấn công trong hai vụ
khác nhau:
Vụ
thứ nhất là vụ tàu đánh cá do ông Nguyễn
Phi Phường làm chủ, và ông Lê Văn Xuyên
làm thuyền trưởng đang đánh cá trong
vùng lănh hải Việt Nam th́ bị một số
tàu Trung Quốc tấn công. Ông Xuyên
liền phát hiệu cấp cứu, và lái tàu bỏ
chạy vào bờ, nhưng tàu bị hỏng máy,
nên bị tàu Trung Quốc chận bắt được.
Tám ngư phủ bị bắn
chết tại chỗ, tám người khác bị bắt
trong đó có hai người bị thương. Trung
Quốc hiện giam giữ tám người nầy và
chiếc tàu của ông Nguyễn Phi Phường.
Vụ
thứ nh́ là vụ tàu ông Nguyễn Văn Hoàn, bỏ
chạy về cập bến ở Ḥa Lộc ngày
9-1-2005. Ông Hoàn kể
lại rằng khoảng 10 giờ sáng ngày 8-1, tàu
ông đang đánh bắt cá tại tọa độ
19,16 độ B và 107,06 độ Đ., th́ ông nhận
được tín hiệu cấp cứu của
tàu bạn, nên dự định thu lưới
để đi trợ giúp. Ngay lúc
đó ông phát hiện nhiều tàu treo cờ Trung Quốc
đến bao vây. Các tàu nầy càn lướt
làm dạt lưới của tàu ông. Các thuyền
viên trên tàu ra hiệu cho các tàu Trung Quốc biết
rằng tàu đang bủa lưới để tránh
đi, nhưng các tàu Trung Quốc vẫn áp sát và
nổ súng. Anh Nguyễn Văn Tâm bị
bắn chết ngay loạt đạn đầu tiên,
năm người khác bị thương. Ông
Hoàn liền cho tàu bỏ chạy vào đất liền.
Các tàu Trung Quốc tiếp tục đuổi theo
trong ba giờ đồng hồ mới chịu bỏ
đi. Ông Hoàn khẳng định lúc
nào ông cũng tuân thủ mọi quy định của
pháp luật khi hoạt động ngoài khơi.
Một thuyền viên trên tàu ông Hoàn cho biết là
các tàu Trung Quốc đều có treo cờ, nhưng
khi áp sát để tấn công th́ các tàu nầy
đă hạ cờ và tấn công hết sức dă
man với ư đồ bắn chết hết thuyền
viên và cướp tàu.
Ngoài
những điều trên đây do báo Thanh Niên tường
thuật, đài BBC Luân Đôn có phỏng vấn ông
Lê Văn Thuận, người xă Ḥa Lộc, huyện
Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa, theo đó ông Thuận
cho biết thêm rằng tất cả các tàu Việt
Nam khi ra khơi đánh cá cũng như khi trở về,
đều qua trạm kiểm soát của công an
để kiểm soát, nên không có tàu Việt Nam
nào có súng ống trên tàu. Riêng về
vụ tàu ông Hoàn, th́ ông Thuận cho biết khi
tàu ông Hoàn về đến bến, người ta
đếm được 430 mũi đạn để
lại vết tích trên vỏ thân tàu. Đồng
thời ông Thuận cũng ghi nhận tàu Trung Quốc
sơn màu gụ (màu nâu đậm) là tàu ngư
phủ thường dân, nhưng lại có trang bị
súng ống tấn công. (Tóm lược
lời ông Lê Văn Thuận nói qua đài
BBCVietnamese.com, được phát thanh ngày 21-1-2005.)
Tường
thuật của báo chí nước ngoài: Hăng thông tấn
AFP loan tin rằng ngày 13-1-2005, theo lời của một
cán bộ đảng Cộng Sản Việt Nam
ở làng Ḥa Lộc, tỉnh Thanh Hóa th́ tàu tuần
tra trên biển của Trung Quốc bắn chết
tám ngư dân Việt Nam đêm mồng 9 tháng giêng
năm 2005. (BBC
Vietnamese.com ngày 13-1-2005.
Nhà
cầm quyền Việt Nam lên tiếng: Ngày
13-1-2005, ông Lê Dũng, người phát ngôn bộ
Ngoại giao Việt Nam tuyên bố: “Chúng tôi coi việc
tàu Trung Quốc bắn chết chín ngư dân Việt
Nam và làm bị thương nhiều
người khác, gây thiệt hại đến tài
sản và ngư cụ của ngư dân Việt
Nam
là nghiêm trọng. Việt
Nam đă yêu cầu phía Trung Quốc có các biện
pháp tích cực nhằm ngăn chặn và chấm dứt
ngay những hành động sai trái trên, và cho
điều tra xử lư nghiêm những kẻ bắn
chết người.” (BBCVietnamese.com,
ngày 14-1-2005.)
Ngày
20-1-2005, ông Lê Dũng lại tuyên bố Trung Quốc
đă vi phạm Hiệp định định Vịnh
Bắc Bộ (25-12-2000) và Hiệp định Nghề
cá Việt Nam - Trung Quốc, đồng thời yêu
cầu nước nầy phải có biện pháp ngăn
chặn và chấm dứt các hành động
tương tự. Ông Lê Dũng nói tiếp: “Bộ
Ngoại giao Việt Nam đă yêu cầu phía Trung Quốc
cho điều tra và xử lư nghiêm những kẻ
đă bắn chết người và trước mắt
trả lại cho Việt Nam những người bị
bắt và thi hài những người đă chết,
giải quyết mọi hậu quả, bồi thường
thiệt hại về người và của cho ngư
dân Việt Nam, phối hợp cùng phía Việt Nam
điều tra làm rơ sự thật, báo cáo lên lănh
đạo hai nước.” (BBCVietnamese.com,
ngày 21-1-2005.)
Nhà
cầm quyền Trung Quốc lên tiếng: Ông Khổng
Tuyền, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc,
trong cuộc họp báo ngày 15-1-2005 tại Bắc
Kinh, tuyên bố rằng vào ngày 8-1-2005 ba chiếc
tàu lạ có trang bị vũ khí kéo đến
định bắn phá một số tàu của Trung
Quốc từ Hải Nam đang đánh cá. Sau
khi được báo động, lực lượng
tuần duyên Trung Quốc đă đến giải
cứu các tàu của ḿnh.
Ba tàu lạ đă nổ súng trước và làm bị
thương nhân viên công lực Trung Quốc, nên lực
lượng tuần duyên biên pḥng đă bắn chết
vài kẻ cướp có vũ khí và bắt tàu và
tám kẻ khác, cùng vũ khí, đạn dược
và ngư cụ.
Bản
tin ngày 22-1-2005 của Tân Hoa Xă (hăng thông tấn của
nhà cầm quyền Bắc Kinh) nói rằng những
người bị bắt đă “thú nhận ḿnh
là người Việt
Nam
, đă thực hiện bốn vụ cướp có
vũ trang đối với tàu Trung Quốc trên vịnh
Bắc bộ trước đây.” Ông Khổng Tuyền, phát ngôn viên bộ
Ngoại giao Trung Quốc cho biết Trung Quốc
đă báo cho phía Việt
Nam
biết vụ việc và vụ việc sẽ
được giải quyết theo
luật pháp Trung Quốc.
2.-
V̀ ĐÂU NÊN NỖI?
Qua
những tường thuật trên đây, điều
ghi nhận đầu tiên là sau biến cố xảy
ra ngày 8-1-2005, th́ ngày hôm sau, chiếc thuyền của
ông Nguyễn Văn Hoàn thoát về Thanh Hóa. Ông
Hoàn đă báo cáo lại cho nhà cầm quyền sở
tại.
Như
thế là trễ nhất, ngày hôm đó (9-01-2005),
nhà cầm quyền Hà Nội biết rơ vụ việc.
Thế mà Hà Nội làm thinh. Có
thể v́ thấy nhà cầm quyền không lên tiếng
can thiệp, nên các nạn nhân lại kiếm cách
báo động cho báo chí, và tờ Thanh Niên ở
Sài G̣n lên tiếng ngày 11-01. Khi báo
Thanh Niên biết, th́ báo chí quốc tế cũng
biết, nên ngày 13-01, AFP đưa tin.
Không
thể giấu nhẹm vụ việc, cũng trong
ngày 13-01-2005, bộ Ngoại giao Hà Nội đành
lên tiếng, nhưng lên tiếng một cách rụt
rè, chỉ coi vụ việc là “nghiêm trọng”,
và yêu cầu Trung Quốc t́m các biện pháp tích cực
nhằm ngăn chặn và chấm dứt ngay những
hành động sai trái trên, và cho điều tra xử
lư nghiêm những kẻ bắn chết người.”
Khi
người Việt hải ngoại bắt đầu
rộ lên phản đối, nhà cầm quyền
Hà Nội mới phát ngôn mạnh hơn một chút
vào ngày 20-01-2005, nhưng với một ngôn ngữ
ngoại giao lạ lùng. Bộ Ngoại giao Hà Nội
đ̣i Trung Quốc trả lại tàu, bồi thường
thiệt hại về người và của, và
yêu cầu Trung Quốc phối hợp với Việt
Nam để “điều tra làm rơ sự thật,
báo cáo lên lănh đạo hai nước.”
Tưởng
điều tra làm rơ sự thật để có biện
pháp giải quyết thích đáng, chứ điều
tra để báo cáo lên lănh đạo hai nước
để làm ǵ?
Phải chăng để lănh đạo Việt
Nam
vừa xin lỗi vừa năn
nỉ Trung Quốc lần sau nhẹ tay với ḿnh?
Tại sao nhà cầm quyền Hà Nội không
đưa vấn đề ra trước những
cơ quan quốc tế như Liên Hiệp Quốc
hay Ṭa án Quốc tế?
Nhà
cầm quyền Hà Nội là đă lén lút kư kết
hai hiệp ước nhượng đất
(30-12-1999) và nhượng biển (25-12-2000) cho Trung
Quốc mà không cho dân chúng biết.
V́ lén lút kư kết nên cũng không dám công bố
cho ngư dân vùng ven duyên hải biết phạm vi
người Việt có quyền đánh bắt cá,
cũng không cho ngư dân biết vùng đánh cá
chung là vùng nào, quyền hạn của ngư dân
trong vùng đánh cá chung tới đâu, và nhất
là không có một hải đội tuần tra hỗn
hợp Việt Trung để can thiệp, kiểm
soát và giải quyết kịp thời những
tranh chấp giữa ngư dân hai nước trong vùng
đánh cá chung.
Ở
đây, cần nhấn mạnh nếu đảng
CSVN không tách bạch đầy đủ rơ ràng nội
dung của hai hiệp ước trên bộ và trên
biển th́ sẽ có thể c̣n có nhiều người
nữa trở thành nạn nhân tại vùng ranh giới
trên đất liền cũng như trên biển cả
giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc.
V́
không công khai vấn đề, nên khi biến cố
ngày 8-1-2005 xảy ra, nhà cầm quyền Hà Nội
lúc đầu im lặng, rồi sau đó mới phản
ứng nhè nhẹ, từ tốn. Không
có một chính phủ nào trên thế giới mà
công dân của ḿnh bị giết mà không dám phản
ứng như nhà cầm quyền Hà Nội hiện
nay. Nhớ lại cách đây mấy năm,
một phụ nữ quốc tịch Canada gốc Việt
bị giết v́ bị t́nh nghi liên hệ đến
việc buôn bán ma túy, ngay tại quê hương gốc
của ḿnh là Việt Nam, mà chính phủ Canada phản
đối mạnh mẽ và suưt gây căng thẳng
chính trị giữa hai bên.
Một
vấn đề nữa đặt ra ở đây
là v́ sao các ngư dân Việt
Nam
lại bị bắn giết dă man như vậy? Trước
hết phải nói thẳng là Trung Quốc biết
nhà cầm quyền Hà Nội hiện không
được hậu thuẫn của nhân dân Việt
Nam
, cũng không được hậu thuẫn của
các nước trên thế giới. Việt Nam
theo chế độ cộng sản, mà khối cộng
sản hiện chỉ c̣n bốn nước, trong
đó Cuba, Bắc Hàn quá yếu, chỉ có Trung Quốc
là độc tôn. Việt Nam không c̣n dựa
được vào ai, ngoài Trung Quốc. Đó là chưa
kể số nợ 20 tỷ Mỹ kim
trong thời gian chiến tranh trả chưa hết.
Do
đó, Trung Quốc đă đối xử đối
nhà cầm quyền Hà Nội hiện nay như
đối với một thuộc ha, muốn
làm ǵ th́ làm. Tâm lư kiêu căng kẻ cả bề
trên của Trung Quốc c̣n thể hiện trong cung
cách thông báo tin tức sau khi bắt giữ ngư dân
Việt và vu cáo họ là “những kẻ cướp”.
Nói
cho ngay, điều nầy c̣n do thái độ khúm
núm của nhà cầm quyền Hà Nội. Biến
cố xảy ra vào ngày 8-01, th́ ngày 13-01, Hà Nội
chỉ phản ứng chiếu lệ. Sau đó,
tối 14-01, ông Nguyễn Dy Niên, ngoại trưởng
của Hà Nội, đến Ṭa Đại sứ Trung
Quốc tham dự Lễ Kỷ niệm 55 năm ngày
thiết lập ngoại giao giữa hai nước
cộng sản Việt Trung. Trung Quốc cho
người bắn giết công dân Việt Nam mà
ông bộ trưởng ngoại giao xem như không
có việc ǵ xảy, thân hành đến ṭa đại
sứ Trung Quốc để biểu lộ t́nh hữu
nghị với Trung Quốc.
Một
điều lạ lùng hơn nữa là quân đội
cộng sản luôn luôn tự nhận ḿnh là “Quân
đội Nhân dân anh hùng”, đă từng chiến
thắng hai đế quốc sừng sỏ là Pháp
và Mỹ, mà nay hoàn toàn im lặng, không dám lên tiếng.
Điều nầy thật trái ngược với h́nh
ảnh hào hùng của những chiến sĩ Hải
quân Việt Nam Cộng Ḥa vào tháng 01-1974, biết rằng
ḿnh đang ở trong thế yếu, vẫn
cương quyết bảo vệ Hoàng Sa, chống
lại Trung Quốc xâm lăng. Biển
Đông muôn đời c̣n ghi chứng tích Hải Quân
Việt
Nam
Cộng Ḥa.
Điều
đáng thương là các anh chị em sinh viên Sài
G̣n và Hà Nội, dự tính tổ chức biểu
t́nh phản đối Trung Quốc vào ngày Chủ
Nhật 23-01 tại hai thành phố lớn nhất
Việt Nam, nhưng bị Công An cộng sản chận
bắt và đem đi biệt tích.(
Tin Internet của Liberty Flame và Người Việt
Online ngày 23-01-2005). Hào khí dân tộc
c̣n le lói chút ít trong ḷng của tuổi trẻ Việt
Nam
cũng bị nhà cầm quyền CSVN dập tắt
ngay khi vừa nhen nhóm. Hy vọng trước
cơn gió bạo lực, hào khí của anh em tạm
lặng yên, để rồi sẽ có lúc bùng cháy
lên trở lại khi thời cơ thuận tiện.
Tội
lỗi lớn nhất của đảng CSVN là
trong ṿng 60 năm qua ở đất Bắc và 30 năm
qua ở miền Nam, là CSVN đă đàn áp, khủng
bố, kềm kẹp, và ép buộc dân chúng không
được lên tiếng về bất cứ một
điều ǵ ngoài đường lối cộng
sản, khiến người ta có cảm tưởng
rằng ngày nay quần chúng Việt Nam là một khối
vô cảm, bất động, và băng hoại tâm
linh.
3.-
LẤN BIỂN GIÀNH DẦU?
Ở
đây cần chú ư thời điểm nổ ra biến
cố trên Vịnh Bắc Việt.
Lâu nay, Trung Quốc luôn luôn ức hiếp Việt
Nam
, kiếm cách đe dọa ngư
dân Việt để giành lấy một ḿnh ngư
trường trong vùng đánh cá chung. Trung
Quốc chờ đợi thời cơ thuận tiện
để thực hiện mưu gian.
Thời
cơ đó đă đến sau cơn sóng thần
ngày 25-12-2004 ở Đông Nam Á. Cơn sóng thần
đă cướp đi trên 200,000 sinh mạng dân
chúng các nước Đông Nam Á. Sự kiện nầy
làm cho cả thế giới xúc động, bàng
hoàng. Từ đó, vụ tám ngư
dân trên vịnh Bắc Việt bị giết ngày
8-1-2005 chỉ là một biến cố nhỏ, không
đáng kể so với biến cố lớn vừa
mới xảy ra trước đó chưa đầy
nửa tháng.
Thứ
hai, các nước nạn nhân sóng thần đa số
nằm trong khối ASEAN (Hiệp Hội Các Quốc
Gia Đông Nam Á).
Việt
Nam
cũng là thành viên của khối nầy.
Ngoài việc trao đổi buôn bán đúng theo
mục đích của khối, uy tín chính trị của
khối ASEAN trên thế giới giúp Việt
Nam
làm đối trọng với Trung Quốc. Ngược
lại khối ASEAN muốn nhờ Việt
Nam
làm lá chắn ngăn chận bớt ảnh hưởng
của Trung Quốc xuống khu vực của ḿnh.
Nay khối ASEAN đang lâm vào cảnh tang gia bối
rối, nên biến cố ngày 8-01-2005 trên vịnh Bắc
Việt ít làm cho các nước nầy quan tâm bằng
việc tự lo cứu chữa vết thương
của riêng ḿnh.
Có
một điều chắc chắn là Trung Quốc sẽ
không dừng lại tại đây.
Đă bao nhiêu thế kỷ nay, Trung Quốc
luôn luôn muốn xâm chiếm nước Việt
để tràn xuống Đông Nam Á, nhưng đều
bị người Việt chận đứng.
Dùng sức mạnh quân sự không
được, chế độ Bắc Kinh ngày nay
quay qua dùng những biện pháp chính trị. Họ
áp lực buộc CSVN kư kết các hiệp ước
nhượng đất và nhượng biển.
Từ khởi điểm hai hiệp
ước mới, Trung Quốc dần dần lấn
đất giành biển. Trong
tháng 10-2004, báo chí loan tin một mỏ dầu lớn
mới được khám phá ở vùng biển
cách Hải Pḥng khoảng 75 cây số. Đây
chỉ mới là phát hiện đầu tiên về
tiềm năng dầu hỏa ở Vịnh Bắc
Việt. Biết đâu sẽ
c̣n nhiều mỏ dầu khác nữa? Và
những mỏ dầu đó nằm ở đâu?
Vậy tốt nhất là phải
giành trước mặt biển càng nhiều càng tốt.
Như thế, phải chăng biến
cố ngày 8-01-2005 trên vịnh Bắc Việt là một
dấu hiệu mở đầu cho việc lấn
biển giành dầu?
Đảng
CSVN hiện nay hành động như một bộ
phận của đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Nếu đảng nầy tiếp tục cai trị
Việt Nam, th́ không phải chỉ có việc Trung
Quốc “lấn biển giành dầu”, mà Việt
Nam sẽ phải mất dần lănh thổ và lănh
hải. Nếu Trung Quốc làm chủ vịnh Bắc
Việt th́ chắc chắn đất nước
chúng ta sẽ lọt vào tay các
đại hăn Bắc phương. Hơn bao giờ
hết, Việt Nam đang nguy biến trước
tham vọng bành trướng của Trung Quốc
để tràn xuống Đông Nam Á. Tổ tiên người
Việt đă ngàn năm hiên ngang đánh đuổi
quân xâm lược bắc phương, không lẽ
ngày nay người Việt cam chịu cho đảng
CSVN bán nước cầu vinh? Hồn thiêng sông
núi đang đ̣i người Việt hành động!
TRẦN
GIA PHỤNG
(
Toronto
, 24-01-2005)