CỘNG SẢN + ĐỘC ĐẢNG = 
NGHÈO ĐÓI  & TỤT HẬU!


                  

VIỆT CỘNG « CHƯA THÍCH » DÂN CHỦ !

  •  Nguyễn Gia Tiến

 

Gần đây, mọi người đều được nghe trên Đài BBC cuộc phỏng vấn Nguyễn Xuân Hiển, Giám đốc hăng Hàng Không Việt Nam Airlines của Việt Cộng. Trước câu hỏi sao Việt Nam Airlines chưa thiết lập đường bay từ Việt Nam thẳng sang Mỹ, hắn đáp lại một cách vừa ngang ngạnh, vừa ngu xuẩn: « V́ tôi không thích, v́ tôi chưa thích ! »

Câu trả lời thực rất tiêu biểu cho bản chất cái chế độ mà hắn ta đại diện. Nó xuất phát trực tiếp từ cái « truyền thống » đă ba chục năm không thay đổi, của mấy cán bộ khi vừa vào Nam sau 1975, huênh hoang tuyên bố « ngoài Bắc ti-vi tủ lạnh « chạy » đầy đường ! ». Nghĩa là cái truyền thống vừa dốt, vừa « sĩ diện hăo »!

Thực vậy. Trong hoạt động kinh tế lành mạnh không có chỗ đứng cho sự “thích” hay “không thích”. Nhưng đó lại hoàn toàn là một thực tế trong nền kinh tế “chộp giựt mánh mung” của Việt Cộng.

Nguyễn Xuân Hiển chẳng sợ mất chức Giám đốc cho dù quản lư xí nghiệp một cách tùy tiện bê bối. Cũng như các cô tiếp viên « con ông cháu cha » của Việt Nam Airlines chẳng cần phục vụ hành khách, cũng không sợ mất việc. Đó là  đặc tính tiêu biểu của nền kinh tế Cộng Sản. 

Trong một thế giới toàn cầu hóa và kinh tế thị trường ngày nay, trọng tâm của mọi sinh hoạt kinh tế lành mạnh là sự cải tiến thường xuyên. Thường xuyên đi t́m sự toàn thiện, toàn mỹ, để có thể cạnh tranh, và vươn lên. Bởi v́ nếu không vươn lên, không thể cạnh tranh, bị kém, bị thua, là đồng nghĩa với diệt vong. Đó là qui luật của thị trựng, nhưng cũng đồng thời là động cơ của sự tiến bộ, đem lại của cải, tài sản, một cách lành mạnh. Đem lại thịnh vượng cho xă hội, cho toàn dân.

Cái quái thai gọi là kinh tế thị trường theo « định hướng xă hội chủ nghĩa » của Việt Cộng không theo qui luật này. Nó không nhằm đem lại thịnh vượng cho người dân. Nó cần duy tŕ một thành phần kinh tế quan trọng « quốc doanh », những xí nghiệp chẳng thể cạnh tranh với ai, mà vẫn nghiễm nhiên tồn tại do tiền đóng thuế của dân. Thành phần quốc doanh này tối ư quan trọng cho một chế độ độc tài toàn trị. Nó là cái hầu bao, cái vú sữa, là ổ tham nhũng nuôi bộ máy đàn áp công an, quân đội. Dẹp nó đi th́ chế độ bấp bênh, mất chỗ dựa, mất quyền cai trị. Mặt khác, v́ cần tiền của Tư Bản để nuôi dưỡng khu vực quốc doanh, Việt Cộng bắt buộc phải chấp nhận một thành phần tư doanh. Nhưng chúng sẽ ḱm hăm, triệt hạ, nếu khu vực tư nhân này phát triển, đe dọa vượt ra ngoài ṿng kiềm tỏa của chúng. Điều này đă thực sự được chứng minh : bao nhiêu kinh nghiệm đau thương của các Việt kiều đem tiền về « làm ăn lớn », sau một thời gian đă bị VC trấn lột rồi vào tù !

Viễn ảnh của nền kinh tế tại Việt Nam sẽ tiếp tục xập xệ, lai căng chắp nối như vậy, chừng nào Việt Cộng c̣n nắm quyền sinh sát. Bởi v́ theo đúng cái « logic » của bản năng sinh tồn, Việt Cộng không ngu dại ǵ dấn thân hoàn toàn vào con đường kinh tế thị trường tự do đúng nghĩa, đứng đắn, để phát triển. VC thừa khôn ngoan để hiểu phải làm ǵ, và không làm ǵ, để bảo vệ quyền thống trị của chúng. Cho nên những ảo tưởng cho rằng kinh tế sẽ thay đổi VC, đem lại Dân chủ, chỉ là hăo huyền. Và chứng tỏ không ... thông minh bằng VC !

Nhiều người ca tụng sự phát triển của Trung cộng, nhưng lại cố t́nh quên đi sự phát triển của Đài Loan. Đài Loan có Tổng sản lượng/đâù người gấp mười mấy lần Trung Cộng, chỉ v́ được hút thở không khí tự do dân chủ. Những thuyết « mèo trắng mèo đen », rồi « ba đại diện » của Trung Cộng được môt số ngựi trầm trồ đề cao, cho là ch́a khóa của sự tiến bộ. Thật ra, nó chỉ là sự loay hoay bối rối, t́m lối thoát, muốn phát triển kinh tế nhưng không chịu từ bỏ độc tài.

Các chế độ toàn trị sẽ chẳng bao giờ v́ kinh tế mà từ bỏ bạo quyền, chấp nhận Dân chủ.  Chẳng bao giờ thay đổi, mà chỉ có thể bị thay thế.

Tại Việt Nam cũng vậy. Việt Cộng « chưa thích » Dân chủ. Và chúng sẽ vĩnh viễn « không thích » Dân chủ, nếu chưa bị đạp đổ.

Như mọi người đă thấy, các nước Đông Âu hậu Cộng Sản đă trải qua hai tiến tŕnh khác nhau, cho phép  thoát khỏi độc tài. Với những quốc gia có dân trí tương đối cao, tiến tŕnh là cuộc « cách mạng nhung », cách mạng « da cam » như vừa thấy tại Ukraine. Một tiến tŕnh khác tại các nước dân trí thấp như Roumanie, là đă phải đổ máu để có thể đưa cặp vợ chồng Ceauçescu ra pháp trường cát.

Theo lẽ hanh-thông của trời đất, bế tắc khó khăn nào rồi sớm muộn cũng vượt qua. Việt Nam, trong trường hợp may mắn nhất, có lẽ cũng chỉ hy vọng lập lại được kinh nghiệm của một Roumanie. V́ bản chất của tập đoàn bạo quyền Hà nội cho thấy, chế độ của chúng không thể bị chấm dứt theo chiều hướng nào khác.

Thụy Sĩ,  tháng 1. 2005