|
thơ
Hoa
Văn
Tặng
Em Một Ðóa Hoa Này
Tặng
em một đóa hoa này
Kết
từ khổ lụy những ngày trầm luân
Kết
từ ngục thất tối tăm
Ngày
tra đêm hỏi thiếu ăn đói long
Kết
từ hai chữ thủy chung
Xẻ
chia đùm bọc tình trong tình ngoài
Kết
từ nghiã nặng hai vai
Tình
yêu Tổ quốc rộng dài tháng năm
Kết
từ vận nước mù câm
Ra
đi mang nỗi đau thầm được thua
Kết
từ lời nguyện thề xưa
Cờ
vàng sọc đỏ bấy giờ mai sau
Kết
từ thơ ý ban đầu
Trăm
năm trăm tuổi bỏ sầu trên tay
Tặng
em tặng đoá hoa này.
Rộn
Ràng Thơ Hoa
Ơn
tình cho nụ cho hoa
Cho
tâm dịu ngọt thiết tha bồi hồi
Trăm
năm may rủi dòng đời
Cái
không là có cái vui là buồn
Ðã
không nghĩ chuyện vàng son
Thì
đâu lầu nguyệt để còn đợi trông
Tình
vay tình nợ chất chồng
Làm
sao trả nổi cái chung cuộc này
Ðêm
vàng võ phấn hương bay
Ðường
lưu vong cũng đủ đày thân sơ
Bận
lòng một cõi trời thơ
Sá
chi sinh tử qua bờ qua sông
Phủi
tay từng giấc mộng hồng
Tỉnh
say trong cái tang bồng bồng tang
Ơn
em tình chút muộn màng
Cõi
riêng hội mở rộn ràng thơ hoa
CHẢI
TÓC CAI THƠ
Người
về sợi nắng sợi mưa
Sợi
dày sợi mỏng sợi thưa sợi rời
Người
về gắn bó cuộc đời
Từ
xa lạ cũng buông lời gió mây
Người
về xanh lá xanh cây
Xanh
đêm Xuân Hạ xanh ngày Thu Ðông
Người
về ngọn cỏ thơm bông
Ngày
vàng suy tưởng đêm hồng chiêm bao
Người
về tay gõ cưả đào
Cõi
quen cõi lạ cõi nào cõi quên
Người
về nắn nót chữ duyên
Bước
quen bước lạ cho nên ngỡ ngàng
Người
về trời đất hân hoan
Trong
căn cơ cũng muôn vàn nắng mưa
Người
về chải tóc cài thơ
Còn
ai đứng đợi bên bờ phù vân
GOI
LỐI MƠ HỒNG
Lá
hoa ngọt vị hương trầm
Lối
xanh một thưở lên thầm hân hoan
Hồn
xe thắt bóng tuổi vàng
Ôm
niềm hy vọng đôi hàng khăn hoa
Tình
dư chút mộng tay ngà
Nưả
đời hồng phước chưa nhoà xuân giao
Bóng
người lồng bóng thanh cao
Mà
lòng vẫn vắng bông đào tuyết đông
Lời
câm cuối nẻo hương nồng
Ðêm
lên rước nụ mơ hồng áo buông
Bâng
khuâng tiếng gọi miên trường
Tình
gần mấy cụm hoa đường tóc bay
Còn
thương mắt ngọc hương say
Bỗng
xanh một thoáng nghe đầy gió thơ
Nghìn
xa mấy nẻo gương mờ
Tìm
em đỏ bước cuối bờ lưu ly
Nghe
lòng đắng vị Thu đi
Hồng
mơ chưa trọn nửa mi mắt cười
Thuyền
thơ sông lạnh tay rời
Tình
em sáng cả một trời ta đi
NGHÌN
THU LÁ BUỒN
Mai
rồi mình cũng về thôi
Chữ
may câu rủi đất trời có không
Lên
cao chẳng ngại lời rừng
Xuống
sâu chẳng ngại tiếng trùng dương
đưa
Bụi
vàng theo nắng chiều thơ
Tơ
đan trời ẩm phấn bờ bụi bay
Lối
vương khổ lụy mỏng dày
Dòng
đau chảy miết bến này sông kia
Xuân
nào khoác áo vàng thu
Ðông
tàn gieo mạch tình thơ cuối đường
Ðêm
thương tích ảo giác cuồng
Giờ
như cuối bến hoàng hôn bóng mù
Muốn
tìm một vị chân tu
Hỏi
sao đời vẫn nghìn thu lá buồn.
BẾN
MÙ
Mượn
tình em chút chơi ngông
Ðể
hong cho ấm đời không là gì
Giờ
còn thơ ôm gốc si
Mai
bung cây ngả lại về ôm mây
Mù
mưa thôi chịu nắng ngày
Ðã
yêu câu lục bát đày nét buông
Giữa
trời đất cái vô thường
Thì
đi cho hết đoạn trường chấm ngang
Mượn
tình em chút muộn màng
Là
thơ đủ chuyến tàu sang bến mù
Thì
thôi còn chi trù trừ
Nâng
ly cái một ý từ xẻ chia
RỒI
CŨNG VỀ KHÔNG
Lòng
nào mà chẳng từ bi
Chẳng
mang tâm Phật chẳng đi vào đời
Kiếp
này đã chịu phận người
Làm
sao tránh khỏi luân hồi kiếp sau
Kiếp
nào cũng một bể sầu
Cái
tâm vô tịnh cái đau vô chừng
Mai
về rồi cũng về không
Cái
còn để lại cũng trong vô thường
BAO
DUNG
Giở
trang sử cũ ướt mèm
Nghe
đau mặt biển nghe phiền mặt sông
Nghe
tình một chút bao dung
Nghe
em một chút đời không tỵ hiềm
Hoa
Văn
|