TỘI
NGHIỆP MẤY ĐỨA NHỎ
Tưởng nhớ
Trung Tá Vương Đăng Phong “Quỷ Kiến Sầu
“
Tiểu
Khu Phó, TK.B́nh Thuận và Tỉnh Trưởng Lâm
Đồng
Tối hôm qua, vào lúc 3 giờ sáng, chuông
điện thoại tại văn pḥng đánh thức
giấc ngủ muộn màng đầy mệt mỏi
sau một ngày làm việc căng thẳng:
-
Phó
tỉnh trưởng, tôi nghe.
-
Tŕnh
Ông Phó, có Trung Tá Phong, Tỉnh trưởng Lâm Đồng
gọi xuống.
-
A
lô, Trung Tá, tôi nghe trung tá đây, có ǵ lạ...
-
Anh
Cửu ơi! Tôi gọi anh giờ này để cầu
cứu anh một việc. T́nh h́nh gay go quá, tuyến
pḥng thủ mặt
Nam
Lâm Đồng hướng về Định Quán đă
bị tràn ngập và chúng đang tiến về thị
xă. Tôi không có th́ giờ nhiều để nói cho
anh rơ, tôi chỉ tóm tắt như thế này: Tôi sẵn
sàng chết ở đây. Anh đă từng đi với
tôi vào các nơi đang đụng độ với
địch, anh đă rơ tôi là loại sĩ quan
như thế nào?! Tôi chỉ xin anh làm sao nói với
anh em trực thăng ở Phan Thiết, ngay bây giờ
bay lên Lâm Đồng bốc gia đ́nh tôi, tội
nghiệp mấy đứa nhỏ... phải chi tôi
nghe lời anh, cho tất cả về Sài G̣n trước
khi lên đây nhận việc th́ bây giờ không thấy
bối rối... Anh Cửu ơi, chung
quanh tôi bây giờ Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu không
c̣n điều động được nữa...
Họ đang di chuyển gia đ́nh về hướng
Đà Lạt khi được tin địch mở
cuộc tấn công... Được không Ông Phó, cố
giúp cho tôi...
-
Trung
Tá cho tôi 15 phút để tôi hỏi anh em trực
thăng.
Phải
lo cho Trung tá Phong bằng mọi giá, mọi cách.
Tôi nghĩ như vậy. Với
tôi,
Trung
tá Phong tuy cách biệt nhau về tuổi tác, nhưng
rất nặng t́nh nghĩa, bao giờ cũng vậy.
Sự thể hiện toà hành chánh
và tiểu khu là một trong nổ lực b́nh định
phát triển. Chúng tôi cùng đi đây đó
chung với nhau trên chiếc xe
Jeep do Trung tá Phong lái xuống xă ấp thăm các
đơn vị. Trong các buổi họp nếu tôi
có bổn phận nhắc nhở cấp xă ấp
phải tạo điều kiện có thể
được trong khả năng đối với
các đơn vị quân sự đang đóng trên
địa bàn của ḿnh th́ Trung tá Phong, với
vai tṛ Tiểu khu phó, ông kêu gọi sự yểm
trợ, bảo vệ xă ấp và xa gần răn
đe các sĩ quan nếu có thái độ khống
chế hoặc không kiểm soát các hành động
vô kỷ luật của binh sĩ thuộc quyền.
Tôi gọi tổng
đài tiểu khu để nói chuyện với phi
hành đoàn trực thăn biệt phái cho Tỉnh.
Từ sau ngày Mỹ rút, cuộc chiến đấu
mang tính tự lực, tự liệu. Sự
có mặt của một chiếc trực thăng tải
thương biệt phái không phải là việc dễ
dàng. Đại tá Nghĩa với tài ngoại
giao khéo léo của ḿnh đă được
đơn vị không quân Phan Rang chấp thuận,
nhưng Tiểu khu B́nh Thuận phải cung cấp
nơi ở và trợ cấp các bữa ăn, hàng
tuần sẽ thay đổi phi hành đoàn. Và
tôi, Phó tỉnh trưởng, được mặc
nhiên lo liệu công việc này cho Tiểu khu cũng
như nhận đỡ đầu cho phi đoàn
vào các dịp sinh nhật, lễ lạc...
-
Nhắm
có được không, để tôi trả lời
cho Trung tá Phong kẻo ông chờ đợi. Tôi
đă nói rơ cho sĩ quan trách nhiệm về nhiệm
vụ của chuyến đi.
-
Tŕnh
ông Phó, bọn em sẵn sàng, nhưng nếu bây giờ
bay lên Lâm Đồng th́ bọn em chịu thua. Ông Phó
c̣n nhớ cách đây không lâu, một chiếc
đă mất tích vào buổi tối khi bay lên đó,
trong chuyến đi có cả Thiếu tá Việt,
duyên đoàn 28 Hải Quân tháp tùng. Tai nạn đă
xảy ra đến nay vẫn chưa t́m được
dấu vết. Tiểu khu và đơn vị của
em đă một lần chới với và bọn em
được lưu ư.
-
Như
thế, không c̣n cách nào khác sao?
-
Bọn
em chỉ có thể cất cánh vào sáng sớm mai.
Ông Phó chuyển cho Trung tá Phong là bọn em sẽ bốc
dọc đường. Với Ông Phó hay Trung tá
Phong bọn em làm sao từ chối được,
nhưng rất tiếc...
Tôi
gọi cho Trung tá Phong nhấn mạnh về đề
nghị cho gia đ́nh ngay bây giờ rời
Lâm
Đồng đi về hướng Đà Lạt. Ngày
mai, liên lạc tôi sẽ cho trực thăng đón
dọc đường.
Tôi không thể
nào có thể tiếp tục giấc ngủ, h́nh
ảnh những đứa trẻ lớn hơn con
tôi chừng vài tuổi, thỉnh thoảng chúng gặp
nhau nô đùa khi có dịp sinh nhật. Những
buổi chiều rănh rỗi, Trung tá Phong với bộ
quần áo tennis cầm vợt đi bộ sang nhà
tôi rủ ra sân. Hai nhà cách nhau chưa đầy 30
mét. Nhà tôi, nhà Thiếu tá Hoạt trưởng pḥng
Tư cùng phía, đối diện bên kia đường
là nhà Trung tá Mai Lang Luông Tham Mưu Trưởng. Kế
nhà Thiếu tá Hoạt là nhà Trung tá Hoà, trung tâm trưởng
trung tâm B́nh Định Phát Triển, tiếp theo là
nhà Trung tá Phong, cạnh bên là nhà Thiếu tá Phạm
Minh, Chỉ huy trưởng Trung tâm Quản trị
Tiếp vận...
Thành phố Phan Thiết không lớn lắm,
khu vực chánh quyền nằm bên nay cầu sắt
của con sông Cà Ty, bờ bên kia
là khu vực thương mại. Dinh
tỉnh trưởng cũng là khu vực toà hành
chánh. Tiểu khu với một
tháp canh vươn cao cùng với lầu nước.
Hai công tŕnh này là biểu tượng
cho Phan Thiết. Tuy nhiên lại
là điểm ngắm lấy toạ độ của
địch khi pháo kích từ hướng tây Thiện
Giáo vào Tiểu khu. Những cuộc
pháo kích nếu không xảy ra hàng tuần th́ cũng
hàng tháng. Những trái đạn súng cối
82 ly, hoả tiển 122 ly đă rơi vào sân Toà
Hành Chánh/Tiểu Khu trước cổng nhà tôi, dọc
con đường theo cư xá, nhưng có một
điều lạ là may mắn không có thương
vong. Mỗi nhà đều có hầm
kiên cố với bao cát.
Trung tá Phong quê ở Tây Ninh,
khoá 3 Đà Lạt. Khoá này đă có mấy vị
mang cấp Trung tướng. Ông từ B́nh Định
về B́nh Thuận nhận nhiệm vụ Tiểu
khu phó thay thế Thiếu tá Hồ Ứng Phùng
được điều sang Ban Liên Hợp Quân Sự
4 bên. Ông ít nói, cặp mắt hấp háy sau chiếc
kiến cận gọng nhựa, có thói quen
đưa ngón tay trỏ quẹt
qua quẹt lại đầu lỗ mũi. Không
hiểu từ đâu ông được gọi là
“Quỷ Kiến Sầu”, có lẽ là binh sĩ tại
Tiểu khu sợ ông.
Có lần, tôi chuyển đến ông lời
phàn nàn khiếu nại của đồng bào trên
Quận Thiện Giáo về việc binh sĩ xin quá
giang xe lambretta, xe ô tô chở
khách về thành phố. Xe chật, hết chổ,
họ ngồi đại trên mui xe,
đu bên hông... dễ xảy ra tai nạn, nhưng
các tài xế, lơ xe không dám phàn nàn. Ông đích
thân lên trên đó, đậu xe
giữa đường, chận các xe lại. Binh sĩ
thấy ông vội nhảy xuống xe
chạy trốn. Ông không la mắng
ḥ hét ǵ cả. Ông đến gặp tài xế,
đưa tay ra bắt, nói lời
xin lỗi đă để binh sĩ làm phiền
ḷng. Ông cũng xin các chủ xe
thông cảm cho hoàn cảnh binh sĩ tranh thủ giờ
phép về thăm gia đ́nh. Cách giải quyết
trực tiếp này đă làm vui ḷng phần nào
các chủ xe, nhất là ông lưu
ư các đơn vị trưởng nhắc nhở
và kiểm soát binh sĩ thuộc quyền mỗi
khi xin quá giang nên lễ phép và nếu xe hết chổ
th́ chịu khó chờ.
Một lần từ trên quận về, thấy
chiếc xe lambretta chạy trước
nặng nề v́ có một số binh sĩ quá
giang, ông lái xe vượt lên và ra dấu cho xe dừng
lại, gọi các binh sĩ qua xe Jeep của ḿnh.
Ông lưu ư chung: “Mấy em nhớ
xin các tài xế chủ xe một tiếng, họ sẽ
sẵn sàng, đừng đ̣i hỏi, hách dịch
kẻo có ngày lọt vào ổ phục kích v́ họ
ghét thái độ của các em.”
Đẩy mạnh công cuộc
b́nh định, kiến tạo an ninh xă ấp,
đem dân về với chính quyền, trận chiến
từ đầu năm 1970-1973 tại B́nh Thuận
luôn là đỉnh cao thể hiện quyết tâm của
tỉnh. Chúng tôi có nhiều dịp đi chung với
nhau trong tuần sau khi tham dự thuyết tŕnh, buổi
sáng xuống quận, xuống xă, hoặc cùng tham dự
vào các cuộc hành quân giải toả xă, ấp bị
địch tấn công và chiếm giữ đêm
qua. Trong cương vị Phó tỉnh
hành chánh, tôi chia xẽ trách nhiệm với Tiểu
khu khi phải quyết định tại chổ mà
hậu quả không tránh được mất mát,
đổ nát cho xă ấp.
Có bước vào các trận
đánh, mới thấy các cấp chỉ huy uy dũng
như thế nào trước cái chết trước
mắt. Trung tá Phong không khác ǵ h́nh ảnh
Trung tá Trần văn Chà, Phó tỉnh trưởng
Nội an lúc Tết Mậu Thân, khi ông cùng với
trung đội t́nh báo Tiểu khu mà cấp số
không đầy đủ đă dùng lựu đạn
tấn công từng chiếc hầm kiên cố của
đặc công Việt Cộng quyết bám trụ,
khống chế khu vực phi trường B́nh Tú
trên cổng chữ Y. Hoặc đẹp đẽ
hào hùng của Thiếu tướng Trương
Quang Ân, Tư lệnh Sư Đoàn 23 Bộ Binh kiêm
khu 23 Chiến thuật khi bước xuống trực
thăng với câu hỏi: “Anh tỉnh trưởng,
chúng nó đâu rồi, đưa tôi đến
đó...” Ông đi thẳng lưng
không áo giáp nón sắt đến tuyến tấn công.
Ông t́m một vị trí mà bên phải, bên trái của
ḿnh các binh sĩ đều nh́n thấy, sau đó
ông phát tay: “Vô đi các em...”
Chỉ cần chừng đó là đủ, binh
sĩ đứng lên lao tới
với âm vang tiếng hô xung phong tràn ngập mục
tiêu... Không ai nghĩ công việc lại
có thể kết thúc nhanh như vậy trong khi chờ
đợi hàng mấy tiếng đồng hồ.
Ngay sau đó, ông quay trở lại, ngắn và gọn:
“Anh tỉnh trưởng, tôi phải đi nơi
khác, hăy thu dọn chiến trường.” Và không
cần đến cái bắt tay,
ông bước lên trực thăng và ra hiệu cất
cánh.
Một lần, trên đường
đi công tác ra Bắc B́nh Thuận, vừa ra khỏi
khu vực ấp Tân sinh Long Hiệp th́ gặp địch
phục kích. Trung tá Phong vừa điều
động vừa nhắc chừng mấy người
lính bảo vệ tôi, ra dấu cho tôi t́m chổ
ẩn núp tránh pháo của địch hoặc tầm
sát hại quá gần. Xong trận đánh, lên xe
với chút tự ái, tôi nói: “Trung tá, tôi bề
ǵ cũng là sĩ quan cấp trung úy, lần sau
trung tá cứ lo cho việc chỉ huy là được
rồi. Ông cười: “Anh là Phó tỉnh, có bề
ǵ tôi lănh đủ, nội cái việc anh đi cùng
tôi vào mặt trận đă là ngon lành rồi.”
Đầu năm 1975, sau Tết
Nguyên Đán, Đại tá Ngô Tấn Nghĩa nhận
được nhiều nguồn tin t́nh báo cho thấy
Quân khu 6 của Cộng Sản đang tập trung
quân chính qui Bắc Việt từ biên giới đổ
về, lương thực được chuẩn
bị để mở các trận đánh lớn.
Tin chính xác, địch sẽ tấn công chiếm
lĩnh các quận lỵ Hoài Đức, Tánh Linh của
tỉnh B́nh Tuy, cắt quốc lộ 1 tại Rừng
Lá, tạo áp lực nặng lên vùng Định Quán
thuộc tỉnh Lâm Đồng. Từ những tin tức
này, thẩm định t́nh h́nh B́nh Thuận, Quận
Thiện Giáo chắc chắn sẽ chịu nhiều
tác động. Và thị xă Phan Thiết
chỉ có thể tránh được các cuộc
pháo kích nếu sườn phía Tây được
che chắn.
Dịp may cho B́nh Thuận, vào
thời gian này có các phái đoàn cao cấp hỗn
hợp từ Trung ương cũng như Quân Khu
xuống tỉnh để duyệt xét t́nh h́nh. Qua
lời tŕnh bày và gợi ư của Đại tá Nghĩa,
Trung tá Phong, tiểu khu phó tiểu khu B́nh Thuận,
đă được chọn lựa vào vai tṛ Tỉnh
trưởng kiêm tiểu khu trưởng Tiểu
khu Lâm Đồng.
Cũng trong dịp này, cạnh niềm vui của
Trung tá Vương Đăng Phong bên tiểu khu bước
vào chức vụ mới, hứa hẹn cấp bậc
Đại tá th́ bên Toà Hành Chánh, Đốc sự Phạm
Hồ Tôn khoá 10 cũng đă được Bộ
Nội Vụ đề nghị và phủ Thủ tướng
chấp thuận đảm nhiệm chức vụ
Phó Tỉnh trưởng Khánh Hoà. Buổi lễ tiển
đưa đầy t́nh huynh đệ đă
được tổ chức mừng cho Trung tá Vương
Đăng Phong và Đốc sự Phạm Hồ Tôn vào
một buổi chiều trong hội trường tỉnh
với sự tham dự đông đủ các cấp
trưởng cơ quan. Đại tá Nghĩa
và tôi nói lời chúc mừng, bên cạnh niềm
hănh diện, chúng tôi vẫn có chút ngậm ngùi.
Tương lai đầy khó khăn
ở trước mắt, tuyến Khánh Dương
đang mỗi lúc một nặng nề. Từ
hướng Ban Mê Thuột và Lâm Đồng cũng thế,
địch đă chiếm Định Quán. Tiễn
người thân trong trường hợp này, tôi buộc
miệng nói: Đi là đi chiến đấu, khi siết
chặt bàn tay từ giă nhau.
Trong thời gian chờ đợi đi nhận
việc, Trung tá Phong dành th́ giờ vào văn pḥng
tôi hỏi han công việc hành
chánh. Vấn đề nào cần phải
chú ư kẻo trách nhiệm, kinh nghiệm điều
khiển các trưởng ty chuyên môn ngoại thuộc.
Ông muốn đem kinh nghiệm B́nh
Thuận áp dụng vào Lâm Đồng. Xa gần, ông gợi
ư muốn tôi lên đó làm việc với ông.
Tôi trấn an: “Phó tỉnh trưởng Lâm Đồng
hiện nay là bạncùng khoá với tôi, đă trải
qua các vai tṛ phó Quận, Trưởng ty, Chánh văn
pḥng nên có đầy đủ khả năng và
kinh nghiệm.
Tiếc thay, Trung tá Phong nhận
chức vụ Tỉnh trưởng/Tiểu khu
trưởng Lâm Đồng vào thời điểm không
thuận lợi. T́nh h́nh Quân
Khu 2 mỗi ngày một xấu đi. Tin tức
cho thấy quân chính qui Bắc Việt cấp công
trường, các đơn vị xe
tăng, trọng pháo hạng nặng và cơ giới
các loại đă từ biên giới Campuchia xâm nhập
và hiện diện tại các nơi xung yếu.
Trong khi đó tại quân khu 2, chỉ có sư
đoàn 23 trải rộng từ Kontum, Pleiku, Ban Mê
Thuột và sư đoàn 22 chịu trách nhiệm
các tỉnh phía Bắc. Tỉnh Lâm Đồng ốmặt
nam quận Định Quán đă bị tràn ngập.
Con đường lưu thông từ Sài G̣n ra Trung
xem như bị gián đoạn hoàn toàn. Mất Định
Quán, nhưng Lâm Đồng vẫn không có đơn
vị chính qui, hoặc trừ bị tăng cường
giải toả. Các đơn vị Địa phương
quân và Nghĩa quân liệu có đủ sức
đương đầu?
Ngày tạm biệt, ngồi với
nhau trong văn pḥng trao đổi về những khó
khăn chung, chúng tôi vẫn lạc
quan, cuộc chiến có khó khăn nhưng miền
Nam
sẽ không mất; bề dày kinh nghiệm chiến
trận đă từng trăi qua cho phép kết luận
như vậy. Ông đă làm tôi ngạc nhiên khi cho
biết rằng gia đ́nh ông sẽ lên Lâm Đồng.
Khi nghe vậy, tôi đă buột miệng:
“Trời đất, t́nh h́nh
này mà Trung tá c̣n mang gia đ́nh lên trên đó làm
ǵ? Sẽ
vướng chân vướng cẳng.
Trung tá thấy ở đây, B́nh Thuận chưa
đến nỗi nào mà gia đ́nh Đại tá, gia
đ́nh tôi và các trưởng cơ quan đă
được khuyến cáo tạm về Sài G̣n,
ngại nhất là pháo, nhưng chính là để
tiện việc chiến đấu.”
“Anh Cửu,” Trung tá Phong
nh́n tôi ngón trỏ quẹt đầu mũi theo
thói quen, trầm giọng: “Anh hiểu lầm ư
tôi rồi. Tôi đem vợ
con lên đó là tôi muốn nói với các cấp sĩ
quan, binh sĩ của Tiểu khu rằng: là tôi sẽ
chiến đấu ở đây, v́ gia đ́nh và
con cái tôi ở đây. Tôi muốn thể hiện
quyết tâm trách nhiệm của ḿnh” Ngừng một
thoáng, ông nh́n lên tấm bản đồ lớn
quân khu 2 trên vách đối diện: “Nếu tôi
giữ được Lâm Đồng th́ đây là
cách đáp lại mối t́nh mà Đại tá, anh và
các anh em khác đang trông cậy vào tôi.” Sau
đó ông bóp nhẹ tay tôi: “Mai
mốt có dịp lên với tôi ít hôm. Có liên lạc về Sài G̣n cho tôi gởi lời thăm
chị và các cháu.”
Chúng tôi đi bên nhau ra cửa mặt sau Dinh,
siết tay tạm biệt. Trung
tá Phong lên xe ra cổng. Tôi
đứng trên thềm dinh nh́n theo,
trong ḷng với cảm giác buồn vui lẫn lộn
cho đến khi có tiếng bác tuỳ phái: “Tŕnh
ông phó, có điện thoại.” Quay vào văn pḥng,
tự nhiên lẫm bẫm: “Sẽ lên Lâm Đồng
thăm Trung tá Phong, hăy tin như vậy.”
Nhưng rồi
Lâm Đồng đă di tản, những điều nói
ra thật vô lư, khó tin mà chính là sự thật.
Không ai có khả năng, tài sức
để giữ vững t́nh h́nh, điều khiển
bộ máy quân sự xưa nay vốn mang tính mệnh
lệnh của kỷ luật. Khi
Trung tá Phong, Tỉnh trưởng kiêm Tiểu khu trưởng
biết và hiểu ra th́ mọi sự đă muộn
màng. Những cánh tay của
bộ Tham mưu tiểu khu đă không c̣n nối
vào các mệnh lệnh, chỉ thị. Những chiếc
xe Jeep từ những ngày qua đâu đó đă sẵn
sàng xăng nhớt, thực phẩm, vật dụng
cần thiết đang hối hả lên đường,
ánh đèn quét thủng làn sương mù dày đặc
trực chỉ hướng Đà Lạt ngay khi trên tần
số của Trung Tâm Hành Quân có tiếng kêu báo
cáo: “Địch đang mở cuộc tấn công.”
Cho dù, biết được
đă quá muộn màng, nhưng Trung tá Phong cũng
đă gom được xe cơ giới, pháo binh
đích thân điều động tiến về mặt
trận với hy vọng chạm địch..
Gần 25 năm quân ngũ, hầu
hết đi qua các chiến trường, không phải
lúc nào cũng chiến thắng, nhưng chưa hề
có các cuộc hỗn loạn như thế này cho
dù bị thiệt hại nặng nề...
“Ông coi, kỳ cục, giặc
c̣n ở xa, chưa thấy bóng dáng mà đă cuốn
gói chạy, vừa tiến lên mà lại ngoái cổ
nh́n ra sau. Tôi đă
đi hành quân với cả xe mang
theo quan tài mà mọi cấp sĩ quan và binh sĩ
đều b́nh tỉnh tiến vào mục tiêu, c̣n
ở đây... hết biết!” Trung tá Phong, vẫn
theo thói quen đưa tay quẹt
đầu mũi, giăi bày sự bất lực của
ḿnh trước sự việc đă xảy ra khi
chúng tôi gặp nhau ở Sài G̣n vào thời điểm
của cơn hấp hối.
Với đàn con đông đảo,
lại phải bị quản thúc ở Bộ Tổng
Tham Mưu, cũng như tôi, Trung tá Phong và gia đ́nh
đều bị kẹt lại để chứng
kiến người chủ nhân mới của chế
độ. Ông trốn về Tây Ninh với hy vọng
t́m đường sang Campuchia, nhưng không thành. Về
lại Sài G̣n, gặp nhau trong khi chờ đợi
đi học tập cải tạo,ông
vẫn nói lời gởi gấm:
“Anh Cửu, nếu anh t́m được
đường đi cho gia đ́nh, nhớ đừng
quên mấy đứa nhỏ của tụi này...”
Tôi không trả lời, nhưng
tôi siết chặc bàn tay ông,
ngầm nói với nhau rằng: tôi sẽ không quên
lời ông gởi gấm, tuy biết trước rằng
không c̣n có hy vọng...
Tôi đă đến trường Trung học
Gia Long với cái ba lô quân đội mang theo
tiền ăn sẽ đóng theo lệnh triệu tập
và một số vật dụng cần thiết của
kẻ chiến bại. Trung tá Phong chọn
chức vụ Trung tá thay v́ Tỉnh trưởng,
Ông tŕnh diện bên quân sự. Theo tin tức,
ông ra Bắc trước tôi để bắt đầu
những ngày tháng “cải tạo” tại rừng
núi Hoàng Liên Sơn trong khi tôi diện Hành Chánh
cùng đi với khối cảnh sát, t́nh báo, đảng
phái nữa đêm lên tàu Hồng Hà tại Tân cảng
Xa lộ, cập bến Hải Pḥng về trại
Quảng Ninh.
Mười ba năm (1988), ra tù, tôi hy vọng
rằng sẽ gặp lại Trung tá Phong trong đợt
trả tự do đông đảo này, nhưng lại
tin buồn, ông đă nằm xuống trên miền Bắc.
Có phải là số phận của mỗi người,
riêng tôi luôn quí trọng con người “Quỷ
Kiến Sầu” trong chức vụ Tiểu khu phó
B́nh Thuận đă góp phần b́nh định mang
lại an vui cho đồng bào từ năm 1970-1975.
Viết
tại Floria
Hoa Kỳ - 2004
Phạm
Hoài Hương
Củng
là Đốc Sự Phạm Ngọc Cửu, Trung Uư
QLVNCH
Phó
Tỉnh Trưởng B́nh Thuận (1970-1975)
Mười
ba năm tù cọng sản tại Miền Bắc